Cảnh Sắt đang tự kỷ thì điện thoại ting một tiếng, tin nhắn WeChat của cô bạn thân Hạ Lộ Lộ gửi đến.
Lộ Lộ: [Mày đi tìm Thẩm Lược thật à? Chẳng phải mày không thích cậu ấy sao? Hối hận rồi à? Cho người ta leo cây hai năm, cuối cùng cũng thấy cắn rứt lương tâm rồi hả?]
Nhà Hạ Lộ Lộ ở gần nhà Cảnh Sắt, hai người chơi thân với nhau từ nhỏ. Chuyện Thẩm Lược tỏ tình với Cảnh Sắt chỉ có cô ấy biết. Cảnh Sắt đến tìm Thẩm Lược cũng là báo cho cô ấy đầu tiên.
Cảnh Sắt: [Làm gì có chuyện đó! Tao không bao giờ hối hận! Cắn rứt lương tâm lại càng nhảm, đi đầu độc học sinh cấp ba thì tao mới thấy cắn rứt lương tâm nhé.]
Hạ Lộ Lộ: [Thế mày đi tìm cậu ấy làm gì? Không sợ cậu ấy vẫn còn thích mày à?]
Cảnh Sắt cảm thấy thật hoang đường: [Đùa cái gì thế, đã hai năm rồi. Ai mà đi yêu đơn phương người khác hai năm trời, đổi lại là tao thì hai tháng đã thấy dài rồi. Tao đến là để đón nó về đi học. Nó mới mấy tuổi, không thể thật sự để nó tự sinh tự diệt ở đây được.]
Hạ Lộ Lộ: [Đừng có lấy mày ra làm ví dụ, con tra nữ nhiệt tình được ba phút như mày không có cửa so với cậu em trai thâm tình đâu!]
Hai chữ “thâm tình” lại khiến Cảnh Sắt choáng váng: [Học sinh cấp ba nhà ai mà thâm tình? Học sinh cấp ba thì biết cái gì. Với lại tao đã lơ nó hai năm rồi, không nghĩ cũng biết nó ghét tao đến mức nào.]
Gõ xong, Cảnh Sắt nhìn dòng chữ này rồi rơi vào im lặng. Thẩm Lược sẽ ghét cô ư? Chuyến đi này của cô liệu có không thuận lợi không?
Cảnh Sắt cố nhớ lại vài lần gặp mặt ít ỏi sau khi từ chối Thẩm Lược. Mấy lần đó, cô không thấy cậu ấy có biểu hiện gì là bài xích hay ác cảm. Nghĩ lạc quan một chút, chắc Thẩm Lược cũng không đến nỗi ghét cô quá đâu nhỉ?
Lạc quan hơn nữa, chỉ cần trong quá trình chung sống sau này, cô giữ một khoảng cách nhất định với cậu, giữ một chừng mực nhất định. Không thân mật như quá khứ, cũng không xa cách như hai năm qua, dần dần, biết đâu họ thật sự có thể hòa giải như lời mẹ cô nói?
Nếu thật sự có thể quay lại như trước, mặt mũi có là gì. Nếu không thể quay lại như trước, mặt mũi làm sao quan trọng bằng mạng sống của Thẩm Lược?
Cảnh Sắt miễn cưỡng nghĩ thông suốt được phần nào. Cô cầm điện thoại lên, tìm tên Thẩm Lược. Lần này không do dự, gõ chữ, gửi đi, một mạch dứt khoát.
Một tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua, Cảnh Sắt thậm chí đã xem xong một bộ phim tài liệu về giáo dục thanh thiếu niên mà trên WeChat vẫn không có hồi âm.
Mưa bên ngoài đã ngớt dần, mặt đất ẩm ướt. Cô thoát ứng dụng video, bấm vào WeChat. Khung trò chuyện chỉ có độc một dòng cô gửi: [Chị đang ở trấn Vân Vọng, em ở đâu?]
Cảnh Sắt cúi xuống, nhìn dòng chữ một lúc lâu, cảm thấy không quen. Trước giờ cô nhắn tin cho Thẩm Lược cậu đều trả lời ngay lập tức. Đây là lần đầu tiên, cậu để một tiếng trôi qua mà không có hồi âm.
Cô không cho rằng Thẩm Lược cố tình không trả lời mà cậu hẳn đang bận việc gì đó. Thẩm Lược là một chàng trai rất có giáo dưỡng, bất kể đối mặt với người cậu ghét hay người ghét cậu, cậu đều có thể giữ được thái độ lịch sự và chu đáo. Với sự hiểu biết của Cảnh Sắt về cậu, Thẩm Lược dù có thật sự ghét cô cũng sẽ không thể hiện ra một cách rõ ràng như vậy. Tin nhắn cần trả lời nhất định sẽ trả lời.
Cảnh Sắt tuy lớn hơn cậu ba tuổi, nhưng chính cô cũng phải thừa nhận, nhiều lúc cô không lý trí bằng cậu. Nếu không thì cũng đã chẳng vội vội vàng vàng chạy từ thành phố A đến trấn Vân Vọng như thế này.