Cậu trai tóc đỏ do dự: “Chín…”, liếc nhìn đồng hồ rồi sửa lại: “Mười… chắc là mười giờ.”
“Muộn thế à?” Cảnh Sắt nhíu mày, có chút bất ngờ. Rõ ràng đã lâu như vậy, cũng không thấy có vị khách thứ hai nào ngoài cô bước vào cửa hàng. Cậu trai tóc đỏ lại nói: “Ừm, anh ấy bận.”
Lại liếc Cảnh Sắt một cái, giọng cậu ta có chút cố ý: “Anh tôi hai tháng nay đều như vậy, đi sớm về khuya, cực kỳ vất vả, cũng không có ai lo cho anh ấy.”
Cảnh Sắt im lặng một lát, tự mình bẻ lái, rồi nói: “Dẫn đường đi.”
“Ồ.”
Thế là một người lái xe, một người chỉ đường.
Đường đi không dễ, xe rẽ trái rẽ phải, chạy rất chậm. Trên đường, Cảnh Sắt hỏi cậu trai tóc đỏ: “Cậu và Thẩm Lược có quan hệ gì?”
“Bà Lưu, à tức là bà ngoại của anh tôi. Trước đây là cô giáo của mẹ tôi, mẹ tôi nói anh tôi chân ướt chân ráo đến đây, có gia đình mà như không có, đáng thương lắm. Nên hàng xóm chúng tôi chăm sóc anh ấy nhiều hơn một chút.” Cậu trai tóc đỏ trả lời rất nhanh, trả lời xong lập tức hỏi lại Cảnh Sắt: “Còn chị thì sao?”
Cảnh Sắt mắt nhìn thẳng, không chút do dự: “Tôi là chị của cậu ấy.”
Cậu trai tóc đỏ hỏi dồn ngay sau đó: “Chị ruột?”
Cảnh Sắt đáp bâng quơ: “Không phải, nhưng cũng gần như vậy.”
Cậu trai tóc đỏ không chắc chắn: “Cũng từ thành phố A đến à?”
Cảnh Sắt xoay nhẹ vô lăng, lơ đãng đáp: “Phải.”
Cậu trai tóc đỏ không nói gì nữa. Cuối cùng cũng đến trước cửa nhà Thẩm Lược, cậu trai tóc đỏ ném chìa khóa sang ghế phụ, không nói thêm câu nào, đẩy cửa xe rồi đi rất nhanh.
Nhà Thẩm Lược nằm ở cuối một con hẻm nhỏ, xe phải khó khăn lắm mới lách vào được. Cảnh Sắt xách túi đồ cậu trai tóc đỏ đưa cho, cầm chìa khóa xuống xe. Xuống xe xong, cô lại lấy từ cốp sau ra hai chiếc vali cỡ lớn.
Đẩy cánh cổng sắt đã hoen gỉ, hiện ra trước mắt là một khoảng sân không lớn. Sân trống trơn, rất sạch sẽ, chỉ trồng một cái cây không rõ tên đã rụng hết lá. Dưới gốc cây, có một chiếc xe lăn. Có lẽ là của bà ngoại Thẩm Lược lúc sinh thời.
Cảnh Sắt dời ánh mắt khỏi chiếc xe lăn, không nghĩ nhiều. Cô bước trên con đường rải sỏi, kéo hai chiếc vali đi về phía trước. Dừng lại trước căn nhà nhỏ thấp cũ, cô đẩy cửa. Không bật đèn, trong nhà tối om. Cảnh Sắt lấy điện thoại ra, dùng ánh sáng từ điện thoại để lần tìm công tắc đèn. “Tách” một tiếng, căn phòng sáng lên.
Bên trong không trống trải như ngoài sân. Đồ đạc tuy không nhiều, nhưng vì không gian nhỏ, nên sofa, tủ giày, bàn trà, kệ tivi… những món đồ nội thất cũ kỹ đã có tuổi trông như đang chen chúc vào nhau. Dưới ánh đèn trắng toát, mọi thứ đều chìm trong màu tối sẫm, liếc một cái là thấy hết.
Cảnh Sắt dừng lại một chút ở cửa, đặt vali ở huyền quan, xách túi đồ, khá không quen mà tránh né các loại đồ lặt vặt đặt không đúng chỗ, đi vào trong. “Kẽo kẹt”, tiếng sàn nhà vang lên.
Căn nhà có hai phòng, cả hai đều nhỏ hẹp như nhau nhưng sạch sẽ gọn gàng. Nếu không phải một trong hai phòng có treo một chiếc áo sơ mi trắng quen mắt, trên bàn học có đặt một chiếc đồng hồ quen mắt, Cảnh Sắt gần như đã tưởng rằng cả hai phòng này đều không có người ở. Hai phòng cộng lại, còn chưa bằng một nửa phòng ngủ trước đây của Thẩm Lược.