Tập đoàn Quân Ân quả không hổ danh là tòa nhà văn phòng của thương hiệu xa xỉ nổi tiếng trong và ngoài nước.
Bên trong được trang trí với hai gam màu chủ đạo: đen tinh tế đến cực hạn và trắng ấm như ngọc.
Trần nhà phủ màu đen nhám, điểm những bóng đèn tròn nhỏ xếp theo nhịp điệu, lấp lánh như kim cương. Ánh sáng rọi xuống sàn bóng loáng như gương, tựa như một dải ngân hà đang trải ra dưới chân.
Năm 1921, bà Trọng Kính Lê mở cửa hàng đầu tiên tại phố Duddell, phía nam đường Queen"s Road Central.
Nơi đó có cầu thang đá hoa cương và bốn ngọn đèn khí gas.
Đi lên từng bậc đá ấy, chính là quay về cửa hàng cũ của thế kỷ trước.
Ban đầu chỉ bán sản phẩm thời trang cao cấp, trang sức và mỹ phẩm cổ truyền.
Đến năm 1984, khi chính quyền Hong Kong đặt làm mới chụp đèn và khăn che từ Anh để bảo tồn bốn ngọn đèn ấy như di tích pháp định.
Góc phố này, cùng những sổ tay catalogue tinh xảo và họa tiết sọc đen trắng thời đó, đã trở thành biểu tượng của Quân Ân.
Mỗi ứng viên đều được phát một quyển catalogue.
Trong phòng chờ, hàng trăm người ứng tuyển nhiều vị trí khác nhau chen chúc cùng một chỗ.
Ai nấy đều mang tâm trạng bất an, vừa chia sẻ kinh nghiệm phỏng vấn ở những nơi khác, vừa luyện tập phỏng vấn với nhau.
Khương Điệp Trân ngồi lặng giữa đám đông, tĩnh như một bức tượng băng tuyết, yên bình giữa sự ồn ào.
Chiếc nơ xanh trắng viền xoăn khẽ đung đưa bên tai trắng nõn, tôn lên đường nét nghiêng mặt non nớt, dịu dàng mà đẹp đến nao lòng.
Cô khép lại quyển catalogue mà cô đã đọc đến thuộc lòng.
Ngón tay lần theo những câu chuyện của các chị khóa trước, những người từng đến đây thực tập, được nhận offer, rồi sang Ý và Paris học tiếp.
Sau khi trở về từ những trường danh tiếng ấy, họ lại ứng tuyển vào Quân Ân, trở thành trụ cột của phòng thiết kế.
Họ đã tạo nên những mẫu mới khiến các minh tinh hàng đầu và phu nhân nhà tài phiệt tranh nhau đặt mua.
Bên trong tủ kính, những chiếc váy lung linh dưới ánh đèn chiếu:
"Tinh lún đáy biển soi khung cửa, mưa qua đầu nguồn vắng bên sông."
Linh hồn cô khẽ rung lên. Mi mắt hơi ướt, tròng mắt trong trẻo ánh lên làn nước long lanh.
Bao năm sùng mộ, bao năm mơ ước. Giờ đã ở ngay trước mắt.
Con đường dẫn đến giấc mơ, gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là chạm được.
Tựa như đã leo đến tầng cao nhất của ngọn tháp, giờ chỉ còn chờ đưa tay hái sao.
Nếu có một ngày, tác phẩm của cô được chọn bởi công ty, được điểm xuyết bằng kim cương và thêu vàng...
Được đưa vào catalogue phát hành toàn thế giới, được treo trong cửa sổ trang web, được ai đó trân trọng đặt vào tủ quần áo...
Thì đẹp biết bao.
Dưới bầu trời xanh thẳm của Bắc Kinh.
Tuyết đêm qua phủ trắng đường phố và mái nhà, phản chiếu trong mắt cô.
Giống như những cánh hoa gạo trắng muốt rơi rụng trong bức ảnh cửa hàng đầu tiên của Quân Ân ở Hong Kong năm xưa.
Chỉ tiếc Bắc Kinh không có loài hoa ấy.
Nam có hoa gạo, Bắc có sồi.
Hai loài cây ấy, dù tương tư đến mấy, cũng bị một dòng nước lớn ngăn cách.
Sao có thể rễ kề dưới đất, lá chạm nhau trên trời, cùng đứng dưới một hình bóng?
Khương Điệp Trân nhẹ nhàng cụp mắt xuống.
Cô đứng bên cửa sổ, bỗng cảm nhận được hơi ấm truyền từ bên cạnh.
Thì ra là một cô gái tóc ngắn, dáng cao, đang cầm cốc latte nóng của Quân Ân và đứng sát bên cô.
Cô gái nở nụ cười, chắn gió giúp cô, rồi đưa ly cà phê ra trước mặt:
"Chào cậu, mình tên Hứa Liêm Kỳ."
"Khương Điệp Trân."
"Thẻ số báo danh của cậu là số mấy? Mình là 23."
"59."
"Vậy chắc cậu còn phải đợi lâu đấy. Mình mà còn chưa tới lượt."
"Ừm."
"Nhưng nghĩ kỹ thì, phỏng vấn ở Quân Ân nghiêm túc thật, không hề qua loa."
Hứa Liêm Kỳ cười: "Thiết kế mà, quan trọng nhất vẫn là thiên phú."
Khương Điệp Trân nhớ đến những bản thiết kế không được thầy cô coi trọng của mình, ngón tay khẽ co lại.
"Trông cậu ngoan và trẻ thế, còn chưa tốt nghiệp à?"
"Mình ở trường gần đây, đang kỳ thực tập nên đến phỏng vấn." Cô gật đầu.
"Ôi, trẻ tốt ấy chứ! Chị đây thất nghiệp mấy năm rồi. Mình học Học viện Thời trang Bắc Kinh, chưa ra trường đã lên B – station làm up nhỏ rồi. Bình thường làm mấy video handmade, kiểu phục dựng trang phục của Tiên Kiếm 3, Võ Lâm Ngoại Truyện ấy. Giờ trên Douyin gần năm triệu fans. Nghĩ sắp Tết rồi, đến công ty lớn xem có việc thời vụ nào không."
Cô ấy ghé sát, nhỏ giọng:
"Cậu nghe chưa, hôm nay là chị đại thời trang – chị Tô Na, đích thân đến phỏng vấn đấy. Nghe nói đội của chị ấy mỗi năm chỉ chọn một người từ tất cả sinh viên mới tốt nghiệp."
Hứa Liêm Kỳ bật cười tự giễu:
"Nghe nói sinh viên ưu tú của Học viện Mỹ thuật Milan còn bị chị ấy loại. Huống hồ hai đứa mình chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm."
Tim Khương Điệp Trân hơi run, lo lắng dâng lên như những vòng gợn nước.
"23, Hứa Liêm Kỳ."
Cô bạn bị gọi đi.
Khương Điệp Trân lại mở cuốn sách công ty phát.
Cô chú ý đến người đàn ông mặc vest đen ở trang cuối cùng. Tên là Joseph, Giám đốc điều hành bộ phận thiết kế, vị trí xem ra rất cao.
Trong đầu cô mơ hồ cảm thấy... mình đã gặp người này ở đâu đó.
Nhưng nghĩ mãi không nhớ ra.
Có lẽ là từng thấy trong phỏng vấn báo chí hoặc poster thương hiệu xa xỉ.
Hứa Liêm Kỳ rất nhanh đã đi ra.
Cô ấy còn gặp vài fan Douyin của mình.
Một cô gái từng lưu video gấp giấy triệu like của cô ấy, còn xin chụp ảnh chung.
"Cảm giác như tớ không phát huy tốt lắm, họ còn nói tớ chẳng có bao nhiêu năng lực sáng tạo."
Hứa Liêm Kỳ cố gắng điều chỉnh nét mặt để trông không quá thất vọng.
Cô ấy nhún vai: "Đúng là công ty lớn có khác. Ngay vòng phỏng vấn đầu tiên, tớ nghe thấy có một cô gái tự giới thiệu bằng tiếng Pháp, còn nói rất hứng thú với chi nhánh của họ ở Pháp. Nghe đâu cô ấy tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật Quốc gia Brest, mới mười ba tuổi đã bắt đầu đoạt giải rồi, đúng là nhân tài xuất chúng."
"Cậu rất giỏi mà, phải tin vào bản thân. Lúc nãy, người đó là fan của cậu hả?"
"Đúng rồi, biết tớ qua video làm giấy. Lần đó là giấy da trắng Thạch Kiều."
Hứa Liêm Kỳ mỉm cười, thoải mái nói: "Trước đây để có lượt xem, tớ còn đặc biệt đến huyện Đan Trại, Quý Châu để học nữa kia."
Khương Điệp Trân nhìn cô ấy bằng ánh mắt chân thành:
"Có dịp, cậu dạy tớ được không? Ba tớ cũng thích thư pháp."
"Được chứ." Hứa Liêm Kỳ nghiêm túc đáp:
"Tớ biết làm năm loại giấy, vừa mượt vừa không bở. Tớ đảm bảo cậu học được."
Đến khi gọi tên Khương Điệp Trân.
Trời đã ngả về chiều, mặt trời đổ ánh vàng rực rỡ xuống đất.
Cô gái chỉnh lại tà váy, ôm portfolio và bảng thử màu bước vào phòng phỏng vấn.
Vòng một thuận lợi vượt qua.
Cô được đưa vào phòng họp để phỏng vấn lần hai.
Phía trước bàn họp có tổng cộng bảy người đang ngồi.
Khương Điệp Trân ngẩng lên mỉm cười, giới thiệu học vấn và kinh nghiệm làm việc bằng song ngữ.
Quá trình phỏng vấn có thể nói là vô cùng nhẹ nhàng.
Khi cô trình bày, mọi người đều gật đầu, nhìn cô bằng ánh mắt tán thưởng, lắng nghe cô nói về các tác phẩm.
Chỉ có một phụ nữ mặc chân váy bút chì màu đen, vẻ ngoài ưu nhã nhưng nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén.
Cô ta trang điểm tinh tế, im lặng quan sát Khương Điệp Trân rất lâu rồi hỏi:
"Dựa theo mô tả của Khương tiểu thư, các tác phẩm trước đây có vẻ hơi lập dị, không được đánh giá cao. Vậy sáng tạo nào khiến cô hài lòng nhất?"
Khương Điệp Trân không vì sự sắc bén trong lời nói mà nản lòng.
Trái lại, cô còn cảm động vì người ta chịu dành thời gian lắng nghe câu chuyện sáng tác của mình.
Cô nhìn thẳng vị giám khảo, lễ phép cảm ơn câu hỏi rồi chậm rãi kể:
"Bà ngoại tôi là người Vô Tích. Tuổi thơ của tôi lớn lên cùng những câu hát "Triêu phi mộ quyển, vân hà thúy hiên; vũ ti tưng phiến, yên ba họa thuyền". Năm xưa tôi sống tại cổ trấn Huệ Sơn, trong một ngôi nhà tứ thủy quy đường. Tầm mắt là toàn những hoa hải đường rủ, anh đào, ngọc lan và tú cầu. Mỗi lần tôi chơi đùa chạy nhảy cả ngày, người toàn mùi hương hoa. Khi về nhà, thấy bà đang ngồi dưới ánh đèn vàng mờ, từng mũi từng mũi đan áo cho tôi, cẩn thận nhét cả những cánh hoa tôi hái vào túi áo len. Dường như trong những năm tháng đơn điệu ấy, bà sống chỉ vì tôi. Có lúc thấy bà ngẩn người, tim tôi sẽ đau, cảm giác niềm vui khi mình nô đùa trở thành tội lỗi, trở lên trống rỗng và bất an. Tôi không thể hiểu được nỗi cô độc của bà, mà bà cũng chỉ có thể trò chuyện cùng hoa và trăng."
"Những bông hoa bà cực khổ chăm, chỉ vì muốn cô cháu nhỏ vui, bà đều cắt hết, cắm đầy trong bình trên đầu giường tôi. Cả căn phòng thơm dịu, như một thứ tình yêu thấm vào mà không tiếng động. Sau này, tôi lên Bắc Kinh học. Một ngày nọ bà mất vì viêm phổi ở Vô Tích, mà tôi không hay. Có lẽ nỗi bi thương không nằm ở việc con người không chịu nổi, mà là cây vẫn nở hoa, năm nào cũng rực rỡ như ký ức, chỉ là tôi không còn bà nữa."
"Mùa xuân năm ấy sắp tàn, hàng trăm gốc hoa trong sân đều rơi đầy đất để tiễn bà. Tôi gom hết hoa rụng trong nhà, đun thành thuốc nhuộm thảo mộc. Dùng vải hương vân sa làm một chiếc váy rực rỡ muôn sắc may theo đúng số đo của bà. Tôi nghĩ, nếu tôi là bà ngoại, tôi chắc chắn sẽ làm cho đứa cháu mình yêu thương nhất một bộ váy đẹp như vậy. Trong tấm ảnh trắng đen, bà ngoại trẻ mỉm cười dịu dàng. Khoảnh khắc đó tôi cảm thấy mình thật gần với bà. Như thể khi còn nhỏ, những đêm bà ngồi bên hoa và trăng, lặng lẽ buồn bã... tôi có thể ngồi cạnh, cùng bà thưởng ngắm thật yên bình."
Những giám khảo trước mặt phần lớn đều là người trung niên.
Có lẽ họ cũng nhớ đến người thân của mình.
Mỗi người đều gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng với câu trả lời.
Với người khác, trải nghiệm dự thi hay giải thưởng mới là huy chương đáng tự hào.
Nhưng với Khương Điệp Trân. Chiếc váy tặng bà ngoại, được mẹ nâng niu lưu giữ, mới là điều dịu dàng nhất đời cô.
Nghĩ đến tương lai, vài năm nữa mình có gia đình, mẹ rồi cũng bằng tuổi bà ngoại lúc xưa...
Người phụ nữ nghiêm nghị kia khẽ gật đầu tán thưởng, rồi bình thản hỏi tiếp:
"Tôi nghe nói lúc tuyển sinh đại học, mỗi người trong trường các cô đều nhận được quà chính thức từ thương hiệu chúng tôi, cô cũng có nhận chứ?"
Khương Điệp Trân không nghĩ ngợi:
"Vâng, là một chú gấu sọc xanh trắng, có một trái tim đỏ nữa."
Cô đơn giản nói về khả năng học hỏi và tinh thần phối hợp nhóm của bản thân.
Kết thúc phỏng vấn, cô đứng dậy.
"Đừng đi."
Âm thanh vừa vang lên, người phụ nữ đang cúi mắt xem portfolio bỗng khẽ lên tiếng:
"Cô được nhận rồi. Sau này theo tôi. Tôi không phụ trách dòng trang phục lớn, đội của tôi thiết kế váy cưới và lễ phục cao cấp, thiên về tinh xảo và xa xỉ. Không biết Khương tiểu thư có hứng thú không? Nhân tiện giới thiệu, tôi là Tô Na, tháng tư năm nay nhận được Huân chương Nghệ thuật Quốc gia, danh hiệu cao nhất của giới nghệ sĩ Mỹ."
Khương Điệp Trân gần như không tin nổi vào tai mình:
"Em rất muốn gia nhập đội của chị!"
Nước mắt cô suýt nữa đã rơi xuống.