Chương 3.2

Giữa hai người vẫn còn xa lạ, không thân đến mức có thể "làm nũng hỏi người yêu xem mình mặc có đẹp không".

Cảnh Dữ Dư nhìn cô.

Yên lặng một lúc, rồi bỗng bật cười chậm rãi.

"Vành tai và đường cổ của em rất đẹp. Anh không nỡ để lại dấu vết. Nghe nói em phỏng vấn công ty xa xỉ phẩm, những món trang sức của họ, cần nhờ em mới thể hiện được giá trị."

Dù Khương Điệp Trân có vụng về đến đâu, cô cũng biết.

Một khi nhận trang sức anh tặng, quan hệ mong manh giữa họ sẽ lập tức thay đổi.

Cô hơi bất an, chờ đợi câu tiếp theo của anh.

Nhỏ giọng hỏi: "Ngài Cảnh thấy... em có cần chỉnh sửa gì thêm không?"

Nghe vậy, anh bước dài đến gần.

Khung cửa tiền sảnh ngoài kia, bầu trời xanh thẫm và rèm đỏ sậm. Tất cả đều bị bóng anh che khuất.

Nắng ấm chiếu từ sau lưng anh, viền ánh sáng ôn hòa phủ lên đường nét của anh.

Đôi mắt sâu của anh tiến lại gần, sống mũi cao thẳng, đường hàm cũng gần trong gang tấc.

Khương Điệp Trân sững một nhịp rồi vô thức khép mắt lại.

Một luồng gió nhẹ lướt qua vai và cổ cô.

Mái tóc dài đen mượt như tảo biển của cô, được anh gom hết vào lòng bàn tay.

Đôi mắt dài của anh hơi cụp xuống, khí thế áp lực mà quyến rũ.

Những ngón tay thon dài, cứng cáp, giữ mái tóc cô trong tay.

Chiếc khăn lụa dùng để buộc tóc là khăn bản nhỏ xanh – trắng, cùng thương hiệu với móc khóa.

Cô còn chưa kịp đỏ mặt thì...

Anh đã buộc xong.

Anh hơi mỉm cười ngắm cô:

"Buộc tóc lên... sẽ để họ nhìn rõ hơn vẻ đẹp ở vị trí này."

Tối qua, cô nằm trên ga trải giường trắng muốt, tóc xõa tán loạn, đôi mắt đỏ hoe khép hờ, yếu ớt như thể chỉ mình anh mới được quyền ngắm nhìn.

Lúc này dù vừa buộc tóc cho cô, anh cũng không đứng sát sau tai cô, thở hơi nóng khiến cô căng thẳng.

Ngược lại, anh nghiêm túc nhìn vào mắt cô, thật lòng khen:

"Rất hợp với em."

"Khăn này... hình như rất quý."

Khương Điệp Trân chân thành từ chối:

"Ngài Cảnh, anh đã giúp em quá nhiều rồi."

"Nhưng anh cũng muốn để lại cho em một món... làm bùa hộ mệnh cùng thương hiệu."

Đôi mắt đen của anh sâu thẳm, mang theo sự mong đợi, mang theo nụ cười:

"Coi như đầu tư mạo hiểm. Anh cũng muốn tham gia vào buổi phỏng vấn của em."

Anh nhìn thẳng vào cô, chờ câu trả lời.

Khương Điệp Trân bị ánh mắt ấy làm nóng đến cúi đầu, khẽ đáp:

"Vâng... được."

Cảnh Dữ Dư cười nhẹ, mang theo ý vị không rõ:

"Biết đâu, được Khương tiểu thư chọn để sử dụng... lại là vận may của thương hiệu đó."

___

Cô cầm chiếc ô nhỏ màu xanh lam, đi theo sau anh, băng qua hành lang dài của khách sạn.

Nơi này nằm ngay giao lộ Đông An Môn và Vương Phủ Tỉnh, dòng người đông đúc tấp nập.

Gió lạnh buốt dịu đi trong nắng, tuyết đã ngừng rơi, không còn quá lạnh.

Chiếc xe biển số đẹp của anh từ từ dừng trước mặt họ.

Cô còn chưa kịp mở lời từ biệt thì...

Những ngón tay thon dài lạnh trắng của anh, như được tạc từ ngọc, đặt lên mép cửa xe, che chắn khỏi việc cô va đầu vào trần xe.

Anh nhướng mày, giọng lễ độ:

"Khương tiểu thư, để anh đưa em một đoạn. Đến giờ phỏng vấn rồi."

Cô không còn đường từ chối, mọi thứ đều vừa vặn đến mức khiến người ta không thể nói không.

Khoảnh khắc lên xe, cô ngửi thấy hương gỗ trầm nhẹ ấm trên áo anh, hoàn toàn khác với khí thế muốn nuốt lấy cô tối qua, giờ chỉ còn lại sự điềm đạm, lạnh nhã.

Cảnh vật lùi nhanh phía sau.

Lúc này cô mới sực nhớ...

Hình như... cô chưa xin WeChat của anh.

Có lẽ... sẽ không có cơ hội liên lạc lần thứ hai.

Làm sao mà sau này cô có thể kiếm được tiền để trả lại tiền quần áo và khăn lụa?

Cô không thể mở miệng, chỉ nắm váy, thấp thỏm do dự.

Cảnh Dữ Dư ngồi ở đầu kia ghế sau.

Tài xế Lão Hứa lái xe rất ổn nhưng giờ cao điểm Bắc Kinh vẫn thật gian nan.

Xe phanh khi rẽ trái, cơ thể cô không kịp giữ thăng bằng, lập tức nghiêng về phía anh.

Cánh tay anh đỡ lấy cô, cô cảm nhận rõ nhịp mạch nơi cổ tay anh, cùng sức mạnh tràn đầy nam tính trong cái ôm giữ ấy.

Cổ tay cô quá nhỏ, bị anh nắm đến nóng bừng khiến cô hoảng loạn xen lẫn an tâm.

Anh ôm giữ cô trong vòng tay, nơi cổ tay áo anh sáng lên chiếc khuy măng sét tinh xảo.

Người đàn ông với khí chất cấm dục, lễ độ trầm lạnh, ngồi trong chiếc xe thương vụ biển số đẹp.

Tất cả đều cho thấy anh thuộc về tầng mây đỉnh chóp của kim tự tháp.

Còn cô nhỏ bé, vụng về, những chiếc váy tự thiết kế luôn bị chê, chẳng ai hỏi han...

Giữa họ như có một con hào rộng đến vô tận.

Anh... có lẽ chẳng bao giờ cần đến số tiền mà cô phải chật vật lắm mới kiếm được.

Có lẽ chỉ đến hôm nay thôi, từ nay về sau hai người sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.

Cô co lại bên cạnh anh, tựa vào anh, cảm nhận hơi ấm trên người anh.

Khoảnh khắc ấy, cô gái nhút nhát hít mũi một cái đầy chua xót, cuối cùng cũng mất hết dũng khí.

Giả như thân phận giữa cô và anh vốn không xứng, ngay cả quần áo trang sức cũng là anh ban cho thì cô còn có tư cách nào để mơ tưởng một giấc mộng giữa ban ngày đây?

Cô tỉnh táo giữ vững cơ thể, cố gắng giữ chút khoảng cách nhỏ với anh.

Thế nhưng người đàn ông lại như đoán được nỗi mất mát của cô, giọng khàn trầm pha lẫn hơi lạnh mát của mùi tùng trên áo, trầm thấp mà nhàn nhạt:

"Nếu em phỏng vấn thành công, chẳng phải nên nói cho anh biết để cùng nhau chúc mừng tin tốt này sao?"

"Ưm?" Khương Điệp Trân ngơ ngác nhìn anh, chớp mắt nói:

"Nhưng... em không có WeChat của anh mà."

Anh không đưa mã quét, cũng không bảo cô tìm tài khoản.

Ngược lại, anh ngữ khí chậm rãi, như thì thầm tình nhân, đọc cho cô số điện thoại.

Dãy số lặp của 21 và tên của anh: Dữ Dư.

Khương Điệp Trân nhập vào máy, vô thức lẩm bẩm theo:

"Dữ Dư, Dữ Dư, Dữ Dư..."

Đôi môi đỏ nhỏ của cô khẽ mở, như đang thì thầm đầy tình cảm, hơi thở mềm ấm quanh đầu lưỡi, gọi tên anh.

"Có vẻ em đã nhớ số của anh rồi."

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh, ngoan ngoãn nhấn mạnh:

"Em sẽ không bao giờ quên."

Xe đã đến bãi đỗ ngầm của Tập đoàn Quân Ân.

Trong làn ánh sáng mờ, anh ấn nút thang máy giúp cô, ngón tay đặt hờ lên mặt kim loại, hờ hững mà phong độ như công tử quý tộc trong poster điện ảnh đang đẩy hết tiền cược trong sòng bạc.

"Có lẽ ý nghĩa tồn tại của số này, chính là mong em chỉ cần ghi nhớ một lần, rồi sẽ không bao giờ quên."

Câu nói mông lung nhưng đủ khiến người ta tim đập loạn nhịp, vậy mà anh lại nói nhẹ như không.

Khương Điệp Trân còn chưa kịp nói gì thì chuông điện thoại vang lên bài Ivory Boat, của một ban nhạc độc lập Đài Loan.

Cô thấy điện thoại rung, Hoàng Vi Uyển gọi đến.

Cô không tắt, mà nghiêm túc trả lời.

Bạn cô gọi để hỏi tình hình buổi phỏng vấn mà cô mong ngóng suốt thời gian qua.

Hoàng Vi Uyển sợ cô mơ mơ hồ hồ lại đến muộn, nên dặn dò kỹ.

"Bảo bối, đang trên đường đến chứ? Giờ sức khỏe có khó chịu không?"

"Tớ đến rồi, mọi thứ đều ổn. Đừng lo, tớ rất tự tin."

Hoàng Vi Uyển thở phào:

"Tớ vẫn lo cho cậu lắm. Cậu phải cẩn thận với Thịnh Hoàn, hắn mà điên lên thì khó đối phó lắm. Tớ bị quản lý ép đi sang Chiết Giang quay chương trình, còn vài dự án ở nước ngoài nữa. Ninh Ninh, gặp hắn thì tránh đi, nhớ tự bảo vệ mình."

Tỉnh táo lại.

Ngọn lửa trên điếu thuốc giữa ngón tay Cảnh Dữ Dư lập lòe, gương mặt lạnh nhạt của anh bị khói xanh lơ bao phủ. Thấy cô gọi xong, anh liền dập tắt.

Anh bước đến, đứng cạnh cô trước cửa thang máy sáng bóng, mím môi cười nhẹ:

"Yên tâm, anh không để khói bay vào em."

"Xong rồi chứ?"

"Dạ! Bạn em gọi đó, động viên em, bảo em cố lên."

Anh sợ cô tìm không thấy tầng phỏng vấn, lại lo cô hồi hộp.

Vì vậy anh đi cùng cô vào thang máy của Quân Ân.

Hai người một trước một sau.

Cô bước vào, gót giày mảnh khiến cơ thể mất thăng bằng, khẽ lảo đảo.

Cảnh Dữ Dư lập tức đưa tay đỡ lấy vòng eo mảnh của cô, giữ cho cô khỏi ngã.

Không biết là thang máy này không dành cho nhân viên dùng, hay vì giờ còn sớm.

Không gian nhỏ hẹp chỉ có hai người.

Hương gỗ trầm nhàn nhạt hòa với mùi hormone nam tính của anh, quấn lấy xung quanh cô, mang theo sức xâm lược mê người.

Nhưng Khương Điệp Trân chẳng còn tâm trí để đỏ mặt nữa.

Cô nhớ lời dặn của Hoàng Vi Uyển, cố gắng điều chỉnh hơi thở.

Nhỡ đâu cô lại làm liên lụy đến anh thì sao? Cô sẽ áy náy vô cùng.

Thang máy dừng tại tầng phỏng vấn.

Cảnh Dữ Dư chỉnh lại cà vạt, ngón tay lướt qua phần vai cổ cô, nơi tối qua trong lúc say mê, cô như chú mèo nhỏ cào lên da anh.

Vết xước mỏng, ửng đỏ, bị cà vạt chạm vào hơi nhột nhột.

Để cổ vũ cô gái đang hít thở trấn tĩnh, anh cúi mặt dưới ánh sáng mờ, chăm chú nhìn cô:

"Đôi tay của nhà thiết kế từng đoạt giải Vàng Thiết Kế Thời Trang, phác họa trên người anh cả một đêm... anh thấy vinh hạnh."

Khương Điệp Trân không hiểu ánh mắt dụ hoặc của anh, chỉ nghĩ anh đang trêu mình.

Hôm qua cô nói đầy khí thế, hôm nay đi phỏng vấn lại thấy xấu hổ đến đỏ tai.

Cô vo nhăn vạt váy, cắn môi.

Thịnh Hoàn nhất định sẽ tìm đến nữa, cô không thể tiếp tục làm phiền ngài Cảnh.

Anh đối xử với cô quá tốt, cô không thể kéo anh vào rắc rối, để anh chịu nguy hiểm thay mình.

Cửa thang máy mở ra, đồng nghĩa với sự kết thúc của mối quan hệ này.

Trước khi bỏ chạy, cô ngượng ngùng nói nhỏ:

"Chỉ là tình duyên thoáng qua thôi... có duyên gặp lại."

Tiếng thang máy báo tầng vang lên, cửa đóng lại.

Dải buộc tóc anh giúp cô cột tối qua rơi xuống gáy trắng mịn.

Cô cúi đầu nhìn bản sơ yếu lý lịch trong tay, hòa vào dòng người đông đúc của các thí sinh dự tuyển.

Đêm qua như một giấc mộng thoáng qua. Cô thấy sống mũi hơi cay.

Họ chắc sẽ không gặp lại nữa.

Cô chỉ là một cô gái bình thường dịu dàng, chưa từng dám mơ chuyện cổ tích xa vời.

Khi bước xuống khỏi cỗ xe bí ngô, Lọ Lem hấp tấp bỏ chạy, đôi giày thủy tinh đánh rơi, vốn dĩ cũng không thuộc về cô.

Nhưng Khương Điệp Trân không phát hiện ra.

Sau khi cô rời đi, con số tầng thang máy lại tiếp tục đi lên.

Thang máy họ đi vừa rồi là thang máy chuyên dụng của Tổng tài.

Nên mới không có ai cả.

Nghĩa là...

Cảnh Dữ Dư chính là người nắm quyền tối cao của tập đoàn xa xỉ đa quốc gia này.

Chỉ là anh luôn bí ẩn, lười nhác, lạnh nhạt, sống ẩn sau hội đồng quản trị nhiều năm. Vậy mà lại từ trên mây cao, ném xuống cô một cái nhìn nhẹ bẫng.

Không chỉ là một ánh nhìn.

Khương Điệp Trân đang lo lắng vì vòng phỏng vấn liên tiếp với trưởng bộ phận nhân sự và lãnh đạo thiết kế.

Cô gái nhỏ lúc này vẫn chưa hề hay biết.

Trong công ty xa xỉ mà cô mơ ước bấy lâu, người nắm quyền lớn nhất phía sau bức màn...

Món bùa hộ mệnh anh tặng vẫn còn đang quấn trong mái tóc đen của cô.