Lưu Đằng cúi đầu, cười nhạt một tiếng rồi gân cổ lên hỏi: “Em cần tiền lắm có phải vậy không? Gã người yêu mới của em, cho em được bao nhiêu tiền, cho em được những gì hả?”
Không cần cô ta đáp, anh tiếp tục nói: “Anh, đều có thể cho em gấp đôi. Thậm chí là còn gấp mấy lần của hắn ta nữa!”
Lưu Đằng ngẩng đầu, mắt nhìn chằm chằm bóng lưng của Nhậm Như An, trong ánh mắt mang theo rất nhiều hy vọng.
Anh dừng vài giây để điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó mới dịu giọng bảo: “Chỉ cần em chịu quay lại, anh có thể cho em mọi thứ mà anh đang có ở hiện tại. Tất cả những gì mà em muốn có.”
Nhậm Như An không quay đầu, vừa cười nhạt vừa hỏi ngược lại Lưu Đằng: “Cho được tất cả à?”
“Thật là nực cười!” Cô ta đã quen biết anh lâu như vậy rồi, mà còn không biết gia cảnh của anh như thế nào hay sao?
Giọng điệu của Nhậm Như An vẫn đầy chế nhạo: “Trong khi anh của hiện tại vẫn còn chưa ra trường.”
“Mà cho dù bây giờ, anh đã tốt nghiệp một trường đại học có chút danh tiếng đi chăng nữa thì...”
Nhậm Như An cười hỏi: “Tôi phải chờ anh cầm cái bằng đó, đi xin việc rồi tích góp tiền hay sao?”
“Anh có thời gian nhưng tôi thì không. Tôi không có thời gian để mà chờ đợi anh!”
***
Thành phố Trung Nam, nhà họ Lưu.
Nghe tiếng chuông cửa reo lên liên tục, quản gia Đới lồm cồm ngồi dậy xem đồng hồ thì cũng gần mười hai giờ đêm.
Ông ấy vừa đi ra xem thử là ai đến vừa càm ràm: “Nửa đêm nửa hôm rồi mà còn không để cho người ta ngủ.”
Quản gia Đới mở màn hình hiển thị lên xem trước, khi nhìn thấy kẻ phá rối giấc ngủ của mình chính là cậu chủ Lưu Đằng thì tỉnh táo hẳn ra. Ông ấy hớt hãi chạy ra cổng chính.
Cổng lớn mở ra, đập thẳng vào mắt quản gia Đới chính là bộ dạng tàn tạ của Lưu Đằng, quần áo thì ẩm ướt còn mặt mày đầy vết thâm tím.
Lão quản gia mếu máo, lắp bắp hỏi: “Cậu chủ... cậu bị làm sao vậy? Ai đã đánh cậu ra nông nổi này?”
Lưu Đằng mỉm cười, bình thản đáp: “Tôi không sao. Vào nhà thôi.”
Nói đoạn anh bước qua cổng lớn, chậm rãi tiến vào nhà trước một bước.
Mặc dù Lưu Đằng đã sống ở đây hơn mười lăm năm nhưng mà hiện giờ, cứ cảm thấy không được tự nhiên. Cảm giác này chẳng khác gì lần đầu tiên đặt chân vào trong nhà của một người xa lạ.
Anh mới bước vào đến giữa sân thì thấy người cha đáng kính của mình.
Lưu Việt cau mày, nghiêm mặt hỏi: “Chơi đủ rồi à?”
Năm Lưu Đằng mười sáu tuổi, Lưu Việt dẫn một người phụ nữ cùng với một cậu con trai lớn hơn anh ba tuổi về nhà. Cũng kể từ đó, mối quan hệ giữa hai người bắt đầu trở nên căng thẳng, và chẳng bao lâu thì anh dọn ra khỏi nhà. Tính đến nay, cũng đã qua hơn bốn năm...