“An...” Lưu Đằng kích động xông lên nhưng lại bị vệ sĩ ngăn cản, đẩy ngã xuống mặt đường lạnh lẽo.
Đúng vào lúc đó, trong một cửa tiệm bánh kem ở phía bên kia đường.
Chu Tán đột ngột vỗ vai cô nhóc đang mải mê ngắm nghía từng chiếc bánh kem được trưng bày trong tủ kính: “Di?”
Vương Mộc Nam ngẩng đầu, nhướn mày hỏi: “Hửm?”
“Nhìn kìa!”
Vương Mộc Nam đứng thẳng lưng, khi nhìn theo hướng hất cằm của Chu Tán thì thấy anh sinh viên kiêu ngạo vừa mới gặp vào ngày hôm qua đang lồm cồm ngồi dậy. Bộ dáng của anh ta trông rất thảm thương.
Cô chẳng mang lòng hiếu kỳ như Chu Tán, chỉ âm thầm hừ lạnh và lẩm bẩm một câu: “Thành phố này, thật là nhỏ bé.”
Vương Mộc Nam nhìn lướt qua cô gái đang được hai vệ sĩ bảo hộ cẩn thận đến mức đứng từ phía này chẳng thể nhìn thấy rõ mặt mũi ra sao, rồi gọi chị nhân viên qua lấy hộ một chiếc bánh kem thật đáng yêu. Sau đó, cô cùng với Chu Tán quay về căn biệt thự nằm ở khu phố C1 ngay. Chị gái và ba đang đợi cô mang bánh kem về.
Lúc này, ở làn đường bên kia.
“Tôi nhắc lại lần cuối, chúng ta đã chia tay rồi!” Nhậm Như An nói một câu liền quay lưng.
Cô ta cắn nhẹ cánh môi, hít vào một hơi thật sâu rồi tiếp tục nói, giọng điệu rất dứt khoát và lạnh lùng: “Cho nên anh đừng có đến tìm tôi nữa.”
Nói xong, Nhậm Như An cất bước. Mặc dù ba năm tình cảm kia... Đúng là cô ta vẫn còn yêu Lưu Đằng rất nhiều, nhưng vì lo nghĩ cho tương lai sau này cho nên cô ta không thể tiếp tục yêu anh được nữa.
Lưu Đằng vội vàng cất cao giọng: “Như An!”
Thấy Nhậm Như An dừng bước, anh hỏi ngay lập tức: “Chẳng phải em đã nói, sau khi tốt nghiệp, em sẽ đi du học cùng với anh hay sao?”
Nhậm Như An cười khẩy, hỏi: “Đi nước K à?”
Cô ta bật cười thêm hai tiếng rồi ngoái đầu nhìn Lưu Đằng, nhướng mày hỏi: “Với anh sao?”
“Đi với một tên côn đồ chẳng hơn chẳng kém, tối ngày chỉ biết đánh nhau thôi sao?”
Nhậm Như An càng nói càng nảy sinh chán ghét, lời lẽ cũng trở nên khó nghe: “Đi cùng với một tên chỉ có được vẻ ngoài. Ngoài ra, chẳng có cái gì khác cả sao?”
Cô ta cười ra một tiếng nghe thật mỉa mai rồi tiếp tục nói: “Tiền thì chẳng đủ để cho bản thân tiêu thì thử hỏi, lấy đâu ra thật nhiều tiền để đi du học? Muốn đưa tôi đi nước K chứ?”
“An à! Em hãy nghe anh nói. Thật ra...”
Lưu Đằng định nói cho Nhậm Như An biết rằng, anh đã tự kiếm được không ít tiền rồi, nhưng mà đáng tiếc là không có cơ hội.
“Anh đừng nói thêm gì nữa!”
Nhậm Như An nhìn anh bằng ánh mắt đầy chán nản cùng với quá nhiều sự bất mãn mà nói: “Chúng ta hãy chấm dứt ngay tại đây đi.”
Dứt câu, cô ta quay gót rời đi.