Lưu Đằng vốn muốn phớt lờ, nhưng vì đối phương đã đứng ngay trước mặt, cho nên anh đành phải ngẩng đầu. Người vừa gọi anh một tiếng cộc lốc là một cô gái khoảng tầm mười sáu, mười bảy tuổi.
Anh nhìn chằm chằm cô gái vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, không hề có ý định mở lời trước.
Thấy vẻ mặt nhạt nhẽo của đối phương, Vương Mộc Nam biết ngay anh trai này chẳng nhớ hai người đã từng gặp qua nhau.
Bỗng Vương Mộc Nam chìa thẳng cây kẹo mυ"ŧ về phía Lưu Đằng. Cô vốn còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng chỉ mới hé môi thì anh đã cúi đầu, vừa tiếp tục buộc dây giày vừa lạnh lùng cho hay.
“Xin lỗi. Tôi đã có bạn gái rồi!”
Vương Mộc Nam sững người trong vài giây, rồi khẽ nhíu mày, mặt mày thoáng nghi hoặc. Cô liếc nhìn cây kẹo mυ"ŧ trong tay, sau đó nhìn lại anh thanh niên tóc tai rối bời, còn hơi ướt. Gì vậy?
Ha, anh ta nghĩ mình thích anh ta à?
Dẫu Vương Mộc Nam đã cố gắng cắn môi để nhịn cười, nhưng mà mũi vẫn phì ra vài tiếng nho nhỏ. Và dường như Lưu Đằng cũng nghe thấy nên hai tay chợt khựng lại.
“Xin lỗi.” Cô khẽ đằng hắng: “Tôi không có ý đó. Tôi đến là để cảm ơn anh vì đã nhường ghế trên chuyến xe buýt vừa rồi mà thôi!”
Giải thích xong, Vương Mộc Nam cúi người, đặt cây kẹo trên chiếc ba lô của anh trai tự tin thái quá rồi rời đi ngay.
Lưu Đằng vẫn dửng dưng như cũ. Anh nhìn về phía cửa ra vào một cái, sau đó ngó cây kẹo mυ"ŧ vị chanh.
Khi quay trở lại phòng quản lý, Vương Mộc Nam liếc qua màn hình giám sát thì thấy anh trai kia vừa từ phòng thay đồ bước ra đã đi thẳng đến thùng rác...
***
Ngày hôm sau.
Bầu trời đêm u ám, trận mưa to kéo dài từ giữa buổi chiều cho đến tận tối vẫn không hề suy giảm. Khu phố đông đúc, náo nhiệt bỗng trở nên yên bình.
Hai bên lề đường, dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, người đi đường đều che ô đi rất vội, riêng chỉ có mỗi anh chàng kia là đội mưa.
Anh ta đang cố gắng đuổi theo chiếc ô tô trắng vừa gọi tên của một người con gái không ngừng: “An? Như An...”
Vì không còn sức để đuổi theo nữa, chàng trai đành dừng lại và hét lên thật to: “Nhậm Như An! Anh muốn biết rõ lý do... vì sao em lại muốn chia tay anh?”
Cuối cùng, chiếc xe cũng đã chịu dừng lại. Có hai người đàn ông mặc vest đen bước xuống từ cửa trước, một gã đi thẳng về phía cửa sau với chiếc ô trên tay.
Ngay khi gã đó mở cửa, một cô gái xinh đẹp ăn mặc sang trọng bước xuống xe. Cô ta chậm rãi bước về phía chàng trai đã đuổi theo sau xe của mình cả một quãng đường dài, hai gã vệ sĩ vẫn theo sát bên cạnh.
Nhậm Như An không đến quá gần mà đứng cách một khoảng, tay khoanh trước ngực, mặt mày lẫn giọng điệu đều rất hờ hững, hỏi: “Anh còn muốn cái gì nữa? Tôi chẳng phải đã nói rõ với anh rồi hay sao?”
Nói xong, Nhậm Như An đảo mắt nhìn từ đầu đến chân của Lưu Đằng. Trông bộ dạng nhếch nhác của anh hiện giờ, trên mặt lại còn có vài vết thương, không cần phải hỏi cũng biết là do đánh nhau mà ra.