Chương 2

Thấy Chu Tán đang loay hoay với mớ giấy tờ trên bàn làm việc, Vương Mộc Nam cũng chẳng muốn làm phiền. Cô vừa ăn đậu phộng rang vừa đứng xem trận đấu tiếp theo.

Trận kế tiếp là một trận đấu chẳng mấy cân sức, bởi gã võ sĩ ngoại quốc kia vốn là cao thủ của không ít sàn đấu chui ở thành phố Hà, trong khi đối thủ của gã lại giống một tay võ sĩ nghiệp dư.

Đến lúc nhìn thấy rõ mặt mũi của gã võ sĩ trẻ vô danh, Vương Mộc Nam hết sức kinh ngạc. Không ngờ, cô sẽ gặp lại anh sinh viên đã bảo chú tài xế đứng đợi và còn nhường chỗ ngồi cho mình trên chuyến xe buýt tại Trường Đại học Tân Kiến.

Khi đi đến đường A, anh xuống trạm, còn cô cho rằng ba của mình đang ở tại nhà riêng nên đi tiếp đến khu phố C1.

Vương Mộc Nam nhìn chăm chăm chàng trai chỉ tầm đôi mươi đang đánh đấm rất quyết liệt trên sàn đài. Lúc nhìn thấy anh quẹo vào con hẻm 236, cô cũng chỉ nghĩ đơn giản là anh về nhà hoặc có việc gì đó, chứ không hề nghĩ đến chuyện anh sẽ đi vào nơi này để kiếm tiền.

Sau một hồi quan sát, Vương Mộc Nam bỗng ngoái đầu hỏi anh thanh niên tầm hai mươi lăm tuổi: “Trận này, người thắng sẽ được bao nhiêu vậy, anh Tán?”

Chu Tán ngẩng đầu, trông màn hình lớn đặt ở phía trước mặt một cái, đáp: “Khoảng hai ngàn đô.”

Vương Mộc Nam nghịch ngợm búng một hạt đậu phộng về phía bàn làm việc rồi cười hỏi: “Ở đây có cho bán độ không anh?”

Trông nét mặt của cô chẳng giống như đang nói đùa, Chu Tán chau mày, lập tức đứng phắt dậy và cất bước ra phía ngoài ban công ngay.

Hắn trông xuống võ đài khoảng một lúc rồi quay sang Vương Mộc Nam, vừa chỉ thẳng vào trán của cô vừa hỏi: “Là do xe buýt xốc nảy, hay là vì hít khói bụi quá nhiều?”

Trông mặt mũi của tên kia đúng là không tệ thật, nhưng không thể vì vậy mà...

Như thể nhìn thấy được ý nghĩ của hắn, cô nhóc đột nhiên ngửa mặt lên, hung hăng há miệng muốn đớp vào ngón tay của hắn: “...”

Sau khi né tránh thành công, Chu Tán trở tay kéo mạnh chiếc mũ của Vương Mộc Nam xuống thấp đến mức che mất cả đôi mắt, rồi trả lời rất dứt khoát: “Không.”

***

Hơn nửa tiếng sau, trước cửa phòng thay đồ nam.

Vương Mộc Nam nhìn lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay, rồi nghiêng đầu xem thử. Thấy bên trong phòng thay đồ chỉ còn lại ba người, cô bèn bước vào.

Lưu Đằng đã tắm rửa thay quần áo xong xuôi, lúc này đang ngồi cắm cúi mang giày, chuẩn bị quay về trường đại học. Bỗng anh nghe thấy có người gọi, giọng điệu không quá lớn.

“Này.” Vương Mộc Nam gọi một tiếng, rồi bước đến gần hơn.