Sau khi nhận được cú điện thoại đột xuất, Chu Tán rời khỏi tầng hầm náo nhiệt nằm ở bên dưới cửa hàng chuyên thu mua các loại linh kiện điện tử ngay lập tức.
Ra đến cửa, hắn trông thấy một cô nhóc mặc đồng phục nữ sinh cấp ba, đầu đội mũ bucket trắng, vai đeo ba lô nhỏ màu đen. Con bé đang khoanh tay đứng tựa ở một góc, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su.
Từ tỉnh Tam Bình đến thành phố Hà cũng chẳng phải gần, vậy mà con bé cứ cách một hoặc hai tháng lại đi một lần.
Chu Tán bất giác ngán ngẩm thay cho ông chủ. Nghe nói gia tộc họ Vương đó rất nghiêm khắc, con cháu từ trên xuống dưới đều mang phong thái quân nhân. Vậy mà bao năm qua, họ cũng chỉ làm giảm được vài phần ngang tàng của con bé. Ngay cả nhà họ Vương còn không dạy nổi, huống chi là ông chủ của hắn.
Vừa nhìn thấy Chu Tán, một trong hai nam thanh niên giữ nhiệm vụ trông coi cửa hàng lẫn cảnh giới liền chỉ trỏ, tố cáo: “Anh Tán! Con nhỏ đó cứ muốn...”
Gã còn chưa nói hết câu, con nhỏ xấc xược kia đã bước lên, cả gan phàn nàn với đại ca của bọn họ.
“Tại sao cứ phải thay đổi người canh gác liên tục vậy anh?” Vương Mộc Nam buồn bực ra mặt, đây cũng chẳng phải là lần đầu cô bị chặn trước cửa như thế này.
Chu Tán không cho biết lý do, chỉ khẽ ra hiệu cho hai tên thuộc hạ rồi hỏi ngược lại cô: “Lại trốn học à?”
Chẳng đợi cô trả lời, hắn quay lưng đi vào trong cửa hàng trước.
“Thứ bảy cũng chẳng có môn học nào quan trọng.” Vương Mộc Nam đáp qua loa cho qua chuyện rồi lững thững bước theo sau, mặt mày bỗng chốc rạng rỡ hẳn ra.
Thật ra, ngày mai cô có hẹn với người chị gái song sinh. Sau khi cùng nhau đi viếng mộ mẹ về, hai chị em sẽ tổ chức “sinh nhật muộn” cùng với ba.
Về việc học hành của Vương Mộc Nam, Chu Tán chẳng có ý kiến gì. Cả hai cùng đi xuống tầng hầm bên dưới bằng chiếc thang máy thô sơ.
Hiện giờ ở bên dưới rất ồn ào, náo nhiệt không phải vì tiếng nhạc quá lớn, mà là do tiếng hò hét đầy phấn khích của người xem dành cho hai vị võ sĩ đang thi đấu trên sàn đài.
“Đánh đi! Đánh tiếp đi...”
“Hạ gục tên đó đi!”
“Đánh mạnh vào!”
“...”
Hai người không chen chúc vào đám đông bên dưới, mà bước thẳng lên phòng quản lý để theo dõi trận đấu. Đứng ở phía ngoài ban công, từ trên cao nhìn xuống là có thể nhìn thấy rõ toàn cảnh.
Vương Mộc Nam đảo mắt nhìn loanh quanh một vòng, chẳng thấy bóng dáng của lão Diệp Hải Hồng đâu thì bèn hỏi: “Ba của em không có ở đây hả anh?”
“Chú ấy có việc, đến tối mới về. Khoảng tầm 9 giờ.”