Chương 20: Anh phải tìm bằng được Minh Sán.

Cầu thang phủ một màu tối mờ, cửa phòng Minh Sán đóng chặt. Lê Uyên nén cơn đau âm ỉ liên tục dội lên trong não, chậm rãi bước qua, đẩy cánh cửa phòng mình.

Luồng không khí lạnh buốt ùa đến. Căn phòng rộng lớn trống vắng đến mức chẳng còn hơi người.

Trước đây, Minh Sán luôn thích để lại một ngọn đèn cho anh trước khi ngủ. Lâu dần, Lê Uyên cũng quen với việc mở cửa là đón lấy ánh sáng vàng ấm áp ấy.

Giờ đây, rèm cửa kéo kín, không lọt nổi một tia sáng. Bước vào khoảng tối mịt, anh lại thấy khó quen — rõ ràng trước kia, anh cũng chỉ sống một mình.

Cơn đau nơi thái dương lại nhói lên, Lê Uyên quyết định đi tắm trước. Nước nóng khiến cơ thể nhẹ nhõm đôi chút, nhưng sự mỏi mệt vẫn cần giấc ngủ để bù đắp.

Chiếc gối mềm vừa đủ, loại dễ khiến người ta thϊếp đi. Nhưng anh nhắm mắt thật lâu mà vẫn chẳng thể ngủ.

Dù trống rỗng đầu óc hay đổi bao nhiêu tư thế, cũng không ích gì. Luôn có cảm giác thiếu mất một thứ gì đó.

Vòng tay trống trải, không khí nhạt nhẽo tới mức vô vị. Thiếu mùi hương quen thuộc, ngay cả sự mỏi mệt cũng bị phơi bày rõ rệt.

Giá mà Minh Sán vẫn còn ở đây…

Ý nghĩ ấy vụt qua, Lê Uyên gần như lập tức bóp nghẹt nó.

Cô vốn sẽ rời đi thôi, chỉ là sớm hơn vài ngày. Cô đúng là một cô gái đáng để cưng chiều, nếu ngoan ngoãn hơn chút, anh cũng sẵn lòng để cô ở lại bên mình mãi.

Tiếc rằng… cô lại nảy sinh những ý nghĩ không nên có.

“Pằng.”

Góc phòng im ắng bỗng vang lên một tiếng động.

Lê Uyên mở bừng mắt, nhìn về phía đó.

Một quyển sách đặt trên giá vì không để ngay ngắn mà rơi xuống bàn.

— Không có ai.

Trong mắt anh thoáng vụt qua một tia thất vọng khó nhận ra. Anh bước tới, đặt sách lại chỗ cũ, cúi xuống thì phát hiện dưới chân có một túi giấy nhỏ, liền nhặt lên.

Túi giấy vuông vắn, bên trong dường như là mảnh giấy. Anh nhớ mình chưa từng kẹp gì trong sách này, mang chút nghi hoặc mở ra.

Một tấm ảnh nhỏ bằng bàn tay hiện ra.

Đó là lúc ra đảo, Minh Sán chụp cho họ giữa trời mưa gió.

Cô gái mày mắt cong cong, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng như chứa trọn cả dải ngân hà.

Giữa nền trời u ám, lại càng chói sáng.

Ngón tay Lê Uyên khẽ siết, lật mặt sau bức ảnh.

Trên nền trắng trống trải, nét chữ so với chữ ký trước đây thu bớt phóng túng, trở nên nghiêm túc và nóng hổi —

“Tựa bóng đêm dài, từ đây hướng về phía mặt trời.”

“…”

Anh lại đặt ảnh vào sách, nhưng tay dừng lưng chừng rồi đổi ý.

Rút ví ra, anh kẹp tấm ảnh vào bên trong.

Làm xong, anh gọi điện cho công ty, báo hôm nay sẽ không qua.

Đầu dây kia ngạc nhiên, chần chừ đáp “vâng”.

Trước khi anh cúp máy, đối phương còn vội thêm một câu lấy lòng:

“Lê Tổng, chúc mừng đính hôn!”

Ngón tay anh khựng lại.

Đính hôn?

Điện thoại đã ngắt, Lê Uyên nhìn màn hình hồi lâu, mở Weibo.

Tin tức về việc anh và Ôn Minh Châu đính hôn tràn ngập, như thể cả thế giới đều biết, chỉ riêng anh là người trong cuộc lại hoàn toàn không hay.

Sau khi hiểu sơ tình hình, anh không chút do dự gọi cho Ôn Minh Châu.

Giọng bên kia cố tình kéo đuôi, nghe vừa làm bộ vừa điệu:

“Uyên, tìm em có việc gì sao?”

“Về chuyện đính hôn, cho anh một lời giải thích.” Anh ngồi xuống ghế, xoa thái dương.

“…” Có lẽ không ngờ anh sẽ vì chuyện này mà gọi, Ôn Minh Châu ưỡn cổ, giả vờ đường hoàng:

“Bị chụp cảnh ăn mặc lôi thôi bước ra từ khách sạn, thanh danh của em đã bị anh hủy, anh không định chịu trách nhiệm sao?”

“Chịu trách nhiệm gì?” Khóe môi anh cong lên lạnh lẽo, “Nếu hôm đó anh không kịp đến, cái gọi là thanh danh của em mới thực sự bị hủy hoại đấy.”

“Nhưng mà…”

“Hoặc là,” anh cắt lời, giọng mỏng như lưỡi dao, lạnh lẽo đâm vào tim cô, “em đang trách anh phá hỏng việc tốt của mình?”

“Nếu không phải ba em bảo anh tới đón để bàn chuyện hủy hôn, anh cũng chẳng đến. Đây là cách các người thể hiện thành ý hủy hôn sao?”

“…” Ôn Minh Châu nghẹn họng.

Hôm đó sau khi nói chuyện với anh, cô đi bar như thường, không ngờ cha mình lại bảo anh đưa cô về.

Cô vội vàng nói dối, nhận là do anh.

Trong lòng còn có chút may rủi — tin đã lan rồi, biết đâu anh sẽ vì áp lực dư luận mà chấp nhận.

Thấy anh lạnh nhạt, cô dịu giọng:

“Em sẽ giải thích rõ, không ảnh hưởng hợp tác giữa nhà họ Trần và anh…”

“Cơ hội đã nhiều rồi.” Anh cắt ngang, bình thản:

“Nói với Trần Tuấn Sinh, anh vốn định bỏ qua… chỉ tiếc, thú cưng anh yêu thích vì thế mà không còn nữa, khoản này…”

Lần này, bảo anh tới đón Ôn Minh Châu, chắc hẳn họ đã tính toán trước, địa chỉ còn kèm cả số phòng.

Giọng anh thong thả, nhưng mỗi chữ lọt vào tai Ôn Minh Châu đều như rơi xuống băng lạnh.

Dù không tham gia công việc công ty, cô vẫn nghe mà hoảng, buột miệng:

“Chết thì mua con khác… mà em nhớ anh đâu có nuôi thú cưng…”

“…”

Cảm giác không ổn, cô im lặng hai giây, rồi chợt hiểu, kinh hãi kêu:

“Anh không phải thật sự yêu cô ta chứ, Lê Uyên?! Vì một người đàn bà mà dám trở mặt với nhà họ Trần sao?! Anh biết rõ, dù…”

Ánh mắt anh chợt lạnh, dập máy.

Ôn Minh Châu ồn ào quá, chẳng giống chút nào so với Yêu Yêu trầm lặng.

Hình ảnh cô gái ngồi trong phòng chờ anh về thoáng hiện lên, xen với lời chất vấn kinh ngạc ban nãy, anh ngửa đầu nhìn trần, bật cười nhạt.

Nực cười, anh sao có thể yêu ai được?

Chỉ là Minh Sán so với những kẻ không biết điều kia thì biết thân biết phận hơn chút mà thôi.

Dù vậy, cảm xúc mâu thuẫn vẫn len lỏi lớn dần. Anh hạ tay từ thái dương xuống, lục tìm dưới tầng thấp của kệ sách, rút ra một chiếc hộp.

Bên trong là mấy gói thuốc lá, từng bị anh tịch thu từ Minh Sán.

Anh vốn ít hút, mấy năm gần đây gần như không đυ.ng.

Lúc này, nhìn chằm chằm một gói thuốc hồi lâu, anh rút ra một điếu, châm lửa.

Đốm lửa nhảy múa trên ngón tay, khói thuốc nhanh chóng tràn khắp phòng. Anh ngửa đầu, ho khẽ hai tiếng.

Trong ánh sáng mờ, đồ đạc xung quanh như nhòe đi. Anh giữ nguyên tư thế vừa lười biếng vừa uể oải ấy thật lâu, cho tới khi điếu thuốc cháy hết, mới ấn tàn vào gạt tàn.

— Anh phải tìm bằng được Minh Sán.