Lê Uyên thản nhiên nắm lấy tay cô, dẫn qua đám đông.
Trên đường đi, Minh Sán lợi dụng ánh sáng chập chờn hắt xuống mà lén quan sát anh.
Đường nét quai hàm anh căng chặt, ánh mắt thẳm sâu hòa lẫn cùng bóng tối xung quanh, mang theo cảm giác bầu trời sắp vần vũ trước cơn giông.
Cô thu lại tầm nhìn, cảm thấy trong lòng bàn tay có thứ chất lỏng ấm nóng tràn ra, men theo những ngón tay buông thõng nhỏ giọt xuống nền đất.
Ánh sáng từ chiếc đèn màu vụt qua, cô liếc nhanh xuống.
Máu đang chảy từ vết thương cũ – nơi từng bị mảnh kính cứa – bên cạnh còn dính mấy mảnh vụn sắc lẹm nhuốm đỏ.
Cô không dám nói với Lê Uyên lúc này, chỉ để mặc từng giọt máu rơi xuống.
Đi qua đám đông, có người khẽ gọi tên Lê Uyên, cô mới để ý quanh mình còn vài gương mặt quen, dường như đã gặp trong buổi tiệc mấy hôm trước. Đa phần đều là người cùng lứa với anh, nổi bật nhất là cô gái trong chiếc váy đỏ – Ôn Minh Châu.
Ôn Minh Châu không ngờ Minh Sán lại xuất hiện ở đây. Ánh mắt cô ta tối sầm, toàn là sự bực bội vì bị phá hỏng kế hoạch.
Minh Sán làm như không thấy cái nhìn muốn xuyên thủng mình, ngang qua thì tiện tay quệt vết máu trên lòng bàn tay vào chiếc váy đỏ kia.
Không quên khi cô ta lùi tránh thì khẽ đưa chân cản.
Ôn Minh Châu bất ngờ mất thăng bằng, hét lên rồi ngã ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.
Lê Uyên chỉ nghiêng đầu nhìn khi nghe tiếng kêu, hờ hững liếc cô một cái, không nói gì.
Chiếc Maybach đen rời khỏi phố Đông Lâm.
Ngồi vào ghế phụ, Minh Sán cúi đầu chăm chú nhìn vết thương.
Máu xung quanh đã đông một phần, cô dùng giấy vệ sinh gạt hết mảnh kính lẫn bên trong, chẳng biết chạm phải đâu, máu lại rỉ ra.
Cô khẽ "tsk", túm lấy thêm hai tờ giấy quấn vào tay.
Giấy thấm máu rơi lộn xộn trên ghế, Lê Uyên vẫn không nhìn cô lấy một lần.
Cảm giác khó chịu càng dâng cao.
Cô thà anh mắng hay ép cô xử lý ngay, chứ sự lạnh nhạt này khiến cô muốn bực tới mức tự bóp cổ mình.
Nhớ lại dạo gần đây thái độ anh cũng lạnh dần, cô quyết định đã buông thả thì buông luôn.
Cô nghiêng người sát vào anh.
Như chẳng biết hành động này đầy nguy hiểm, cô gần như áp vào cánh tay đang điều khiển vô-lăng của anh:
“Tiên sinh, trước đây em đã làm sai gì?”
Anh vẫn tập trung lái xe, như thể ngoài mọi xao động.
Nhưng cô nhận ra hơi thở anh khẽ rối loạn.
Cô giữ nguyên tư thế, đến khi eo bắt đầu mỏi mới nghe anh lên tiếng:
“Muốn biết?”
Cô gật đầu. Anh dừng xe.
Ngoài cửa kính, đèn giao thông chuyển đỏ.
Sợ bị camera ghi lại, cô hơi ngả ra định ngồi thẳng.
Nhưng đúng lúc đó, anh buông vô-lăng, ánh mắt thoáng ý cười khẽ mà lạnh, nhìn chằm vào cô.
Rồi một lực mạnh giữ chặt eo, kéo cô áp sát trở lại.
Bàn tay anh ôm gáy, cúi xuống chiếm lấy môi cô.
Minh Sán trừng to mắt.
Nụ hôn đến bất ngờ, dữ dội như trừng phạt. Chỉ vài giây đã khiến môi cô đau rát, nhưng gáy bị giữ chặt, không thoát nổi.
Mùi rượu nhàn nhạt lẫn sự chiếm hữu tràn vào cảm giác của cô, chỉ đành bất lực túm lấy cổ áo anh.
Đèn đỏ đếm ngược đủ dài – chín mươi giây. Trong khóe mắt, cô thấy con số đỏ nhấp nháy, xe cộ phía đối diện nối nhau, và cả ánh lửa du͙© vọиɠ khiến tim cô run lên.
Tất cả như pháo hoa lóe sáng trong tâm trí.
Khi đồng hồ nhảy về một giây cuối, anh mới đẩy cô ra, đạp ga tiếp tục chạy.
Cô thở dốc, khóe mắt rưng rưng, ngồi lại, tim vẫn chưa bình ổn.
Anh… vừa hôn cô?
Ngược hẳn với sự bàng hoàng của cô, anh chỉ khẽ chỉnh cổ áo, mắt nhìn thẳng, lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì.
“Đó là lỗi của em.”
Ngón tay gõ nhẹ vô-lăng, giọng khàn, uể oải nhưng tuyệt nhiên vô cảm:
“Em đã động tình, Yêu Yêu.”
“Nhưng tôi không cần một con thú cưng ôm ý định vượt giới hạn.”
Về tới Lăng Viên, cô gần như chạy thẳng vào phòng.
Vào nhà tắm xối nước lạnh, nhưng đầu óc cô trống rỗng, chỉ bám tay vào tường hồi tưởng.
Hóa ra là vậy.
Những điều tưởng đã che giấu kỹ, trong cơn say lại lộ hết.
Cô bật nước ấm, rồi lại xoay về lạnh buốt, buộc bản thân tỉnh táo.
Với hôm nay, cô đã bước thẳng vào vùng cấm của anh.
Nếu đoán không nhầm, một hai ngày tới, anh sẽ có hành động – tống cô đi hay gì đó, chắc chắn bất lợi cho cô.
Và giá trị mà cô đem lại cho anh suốt hơn một tháng qua, còn lâu mới đáng ba triệu.
Nguy hiểm thật sự.
Cô chỉ có thể tìm cách giành chút lợi thế.
Sau khi bị nước lạnh dội đến run rẩy, cô thay đồ, chui vào chăn, mở điện thoại.
Tin nhắn từ một giờ trước của Trần Vũ Thụ:
"Cậu ổn chứ, ổn chứ, ổn chứ?!"
"Thấy cậu theo người ta đi mà tớ lo quá, không sao thì báo một tiếng nhé."
"À, lịch xong rồi, thứ Tư cậu và người đó gặp ở quán cà phê khu trung tâm, ok thì reply, đừng bom nữa."
Cô nghĩ một chút, xoay người nhắn lại:
"Được, tới lúc đó cậu ra cổng Lăng Viên đón nhé."
Vừa gửi xong, cô định thoát nhưng lỡ chạm vào thông báo, mở ra giao diện Weibo.
Ban đầu tưởng thông báo hot, định thoát, nhưng hóa ra là tin nhắn riêng.
Một tài khoản phụ, không rõ ai, gửi cho cô hai dòng:
"Muốn xem chút gì thú vị không?"
"video" đính kèm.