Hai ngày sau, tại phố Đông Lâm.
Bầu trời dày đặc một màu đen nặng nề, như mực loang phủ trùm lên tất cả. Dưới tấm màn ấy, con phố hẹp chìm trong ánh đèn neon chớp tắt, nhuộm đêm thành một bức tranh ngũ sắc hỗn loạn.
Trước cửa quán “Hoa Đồ”, Minh Sán ngậm kẹo mυ"ŧ, vừa nhai vừa nói chuyện điện thoại, giọng mơ hồ:
“Cậu tới đâu rồi?”
Bên kia, giọng Trần Vũ Thụ có chút gấp, hình như gặp sự cố khiến xe kẹt trên đường. Trong lúc anh giải thích, âm thanh còi xe chói tai liên tục vọng vào tai Minh Sán.
Nghe xong một tràng, cô “ồ” khẽ một tiếng, tỏ ý đã hiểu, rồi dựa vào cột điện trước cửa, ngước mắt nhìn tấm biển hiệu sáng rực không xa:
“Thế thì xem duyên thôi, có gặp được hay không. Tôi vào trước đây.”
Hôm nay, cô viện bừa một lý do để lén rời khỏi sự quản lý của quản gia. Chỉ định vào xem một chút, rồi phải quay về ngay.
Khi Trần Vũ Thụ nhắn tin hẹn, vốn cô muốn từ chối, nhưng không biết sao lúc ấy lại gõ chữ “Được”.
Minh Sán cắn vỡ viên kẹo, tiện tay ném que vào thùng rác, kéo khẩu trang lên, rồi bước vào.
— Thôi kệ, coi như một lời tạm biệt.
Bên trong, tiếng nhạc hòa lẫn tiếng người, ồn ào đến mức hơi nhức tai.
Bố cục không khác gì quán Lam Đảo trước đây. Cô mặc nguyên một cây đen, trông không mấy nổi bật, tìm một góc khuất, gọi ly nước trái cây, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình.
Nước uống mới được nửa ly thì Trần Vũ Thụ thở hồng hộc chạy tới. Vì chạy vội nên mái tóc tết kiểu dreadlocks trên đầu anh ta vẫn rung rung, trông buồn cười.
Thấy cô gọi nước trái cây, anh cũng bắt chước gọi một ly cam vắt, suýt uống cạn trong một hơi.
Cô liếc nhìn, xoay ống hút trong tay:
“Sao tự dưng lại có nhã hứng hẹn tôi ra?”
“Lâu rồi không gặp mà.” Anh rút bao thuốc từ túi, chìa ra:
“Hút không?”
“Không.” Cô sợ về sẽ bị ám mùi, lắc đầu.
Anh thấy cô từ chối thì châm thuốc cho mình, phóng tầm mắt quan sát xung quanh:
“Chỗ này đúng là bản sao giá rẻ của Lam Đảo. Tôi còn tưởng đổi cái tên trong trẻo thì sẽ khác biệt gì cơ.”
Cô gõ móng tay lên thành ly, tiếng “cóc cóc” trong trẻo vang lên:
“Thôi đi, ngón tay cậu sắp bị vặn gãy rồi kìa. Có chuyện thì nói thẳng, đừng vòng vo.”
Cô nhớ rất rõ: hễ Trần Vũ Thụ có chuyện giấu thì y như rằng lại xoay xoay ngón tay.
Bị nói trúng tim đen, anh cười gượng, uống hết nước còn lại:
“Thật ra cũng không có gì…”
Cô nhướng mày, tưởng anh định nói về Lê Duyên, nhưng anh tiếp lời:
“Hôm trước có người đến võ quán tìm tôi, nhờ tôi liên hệ với cậu.”
“Hả?”
“Họ nói cậu có một chuỗi hạt, anh ta rất hứng thú, muốn cậu mang đến cho xem. Nếu cậu đồng ý thì hẹn chỗ thuận tiện.”
Nói gọn xong, anh đứng dậy, vỗ vai cô:
“Tất nhiên hôm nay hẹn cậu ra, chủ yếu là muốn xem cậu sống thế nào thôi. Tôi đi vệ sinh chút, lát nữa nói tiếp.”
Anh vừa dứt lời đã mất hút, để cô ngồi lại, bao nhiêu thắc mắc chưa kịp hỏi. Cô chống cằm, chậm rãi hút nước trái cây, vừa đợi vừa suy nghĩ.
Ly được nhân viên thu dọn. Một lúc sau, một gã đàn ông cao gầy ngồi xuống cạnh cô.
Cô mới chợt nhớ mình quên giữ chỗ cho Trần Vũ Thụ, liền quay đầu, hơi áy náy nói:
“Chỗ này có người ngồi rồi, phiền anh…”
Chữ “nhường” còn chưa thoát khỏi miệng thì cô khựng lại.
Gã kia rõ ràng định bắt chuyện, nhưng vừa thấy mặt cô thì sững sờ:
“Là cô?!”
Cô lập tức cúi đầu, kéo khẩu trang lên, xoay người định bỏ đi:
“Anh nhận nhầm rồi.”
“Tôi nhớ kỹ gương mặt này lắm, sao mà nhầm được?” Gã nắm cổ tay cô, cười càng rộng:
“Hay là… cô quên tôi là ai?”
Cô khựng bước, hất tay hắn ra:
“Dương Tuyết Phong, đừng chạm vào tôi.”
Cái hất mạnh đến mức phát ra tiếng “bốp” rõ ràng.
Bị đánh đỏ cả bàn tay, nhưng gã chẳng buông, ngược lại càng trắng trợn hơn.
Gã nheo mắt, cười lạnh:
“Lam Đảo đóng cửa rồi, giờ đây là quán của tôi. Cô đến làm gì? Nghĩ chỗ này giống Lam Đảo, muốn làm mấy trò cũ sao?”
Cô im lặng, tránh sang chỗ khác định đợi Trần Vũ Thụ.
Nhưng hắn lại chặn trước mặt, buông lời trơ trẽn:
“Nếu Tĩnh Mị dưới suối vàng biết được, chắc đau lòng lắm. Năm đó cô ta vì cô mà suýt mất mạng, còn cô thì hay quá, giờ lại muốn theo tôi à?”
Đồng tử cô co rút.
Bối cảnh xung quanh như chồng lên cảnh tượng Lam Đảo ngày trước. Bên tai là tiếng gã quát tháo, trước mắt là đám đông hỗn loạn.
Năm ấy, cô trốn sau lưng Tĩnh Mị, đầu óc trống rỗng, toàn thân rã rời. Tĩnh Mị cầm dao, kiên quyết chắn trước, đối đầu với hắn.
Cô mơ màng ngẩng lên, nhìn qua vai Tĩnh Mị, bắt gặp ánh mắt tàn độc của Dương Tuyết Phong — thứ ánh nhìn xuyên thấu tim gan.
Quá khứ bị xé toạc, cô run rẩy không kìm được:
“… Câm miệng.”
Hắn không hề nhận ra, càng nói độc địa:
“Cô biết sau đó cô ta tìm tôi bao nhiêu lần để giữ tôi lại làm khách không? Tiếc là thuốc chuẩn bị chỉ đủ cho cô, không để cô ta nếm thử…”
“Choang!”
Âm thanh kính vỡ chát chúa xé toang không gian.
Không khí bỗng đặc quánh.
Hắn ôm đầu đang rỉ máu, trừng mắt:
“Cô làm cái gì vậy?!”
Cô vẫn cầm nửa chiếc ly vỡ, máu trên tay hòa lẫn với nước trái cây, đỏ đến gai mắt. Tay cô còn run, nhưng giọng lại rất bình thản:
“Tôi bảo anh câm miệng.”
Dứt lời, cô ngẩng đầu, ánh mắt long lanh, thậm chí còn vương chút ý cười.
Chỉ hai bước, cô đã áp sát, ấn cạnh ly vỡ sắc nhọn vào cổ hắn:
“Muốn nói lại lần nữa không?”
Bảo vệ lục tục kéo đến, nhưng hành động quá nguy hiểm khiến họ do dự, chưa ai dám tiến lên.
Cô cười, lại bước gần hơn:
“Sao giờ ngoan thế?” Đôi mắt lấp lánh nhưng ẩn đầy sát khí.
Một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn. Lúc này hắn mới nhận ra — con bé này là một kẻ điên.
Nhưng cái lạnh của thủy tinh áp sát cổ khiến hắn đến kêu cứu cũng không dám.
…
Trong khoảng lặng căng thẳng, ngoài tiếng nhạc nền, không ai mở miệng.
Cho đến khi một giọng quen vang lên, phá tan không khí đặc quánh:
“Minh Sán.”
Giọng trầm chậm rãi, vang từ phía xa.
Cô sững lại, ngẩng lên, bắt gặp bóng Lê Duyên đang tiến lại từng bước.
Cô không ngờ sẽ gặp anh ở đây. Lực nơi bàn tay bỗng như bị rút sạch, nửa chiếc ly suýt rơi.
Đúng lúc đó, bảo vệ nhanh tay chộp lấy cổ tay cô, kéo hai người tách ra.
Ly thủy tinh rơi xuống nền, vỡ vụn, tiếng vang chát chúa.
Cô đứng giữa mảnh vỡ, ánh mắt vẫn lạnh băng pha chút hoang mang, nhìn thẳng vào anh.
“Minh Sán.” Anh dừng trước mặt cô vài bước, giọng hạ thấp, lạnh đi:
Lần đầu tiên anh gọi đầy đủ tên cô.
Tiếng gọi xa lạ khiến cô nhận ra — lần này, cô thật sự chọc giận Lê Duyên.
Trong đầu vẫn trống rỗng, cô đành liều lĩnh bước tới, nắm lấy tay anh.