Chương 14Nhược điểm của việc nằm đọc sách là dễ buồn ngủ, Minh Sán đọc lâu nên không tránh khỏi bắt đầu lim dim.
Cánh tay hơi mỏi, cô thôi không nằm ngửa nữa mà xoay người nằm nghiêng, tựa gáy sách vào chăn, hơi thở dần trở nên chậm rãi.
Trong phòng im ắng.
Giữa không gian tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi, chợt vang lên tiếng cửa mở rất khẽ, đủ để lập tức khiến thần kinh của Minh Sán căng lên.
Hôm nay Lê Uyên về hơi muộn.
Cô cố gắng lấy lại tinh thần, ngồi dậy, đặt sách lên tủ đầu giường, ngoan ngoãn gọi anh:
“Tiên sinh.”
Lê Uyên chỉ khẽ gật đầu, gần như không phản ứng gì thêm.
Minh Sán nhìn anh vào phòng tắm tắm rửa, thay đồ rồi bước ra, vẫn không có ý định để ý đến cô. Cảm giác như lại có điều gì đó không ổn.
Nếu trước đây Lê Uyên giống như một người giám hộ, thì giờ đây anh lại như một vị quân vương tính khí thất thường. Cô cố tìm cách đoán tâm tư anh, nhưng không sao nắm bắt được.
Khi Lê Uyên vén chăn nằm xuống, Minh Sán cũng thuận thế chui vào, như thường lệ rúc vào lòng anh một cách tự nhiên, ngoan ngoãn đến đáng yêu.
Nhưng anh lại dịch sang một bên, quay lưng về phía cô, tiện tay tắt đèn bàn.
Động tác của Minh Sán khựng lại.
Cô không thể không nhận ra sự từ chối trong cử chỉ ấy.
Cô co người trong chăn, đan tay trước ngực một lúc rồi buông ra, suy nghĩ một hồi, lại đưa tay ôm lấy eo anh.
Minh Sán nhích lại gần, giọng nhẹ nhàng, chần chừ, cố làm yếu đi sắc thái dò hỏi:
“Tiên sinh, tối nay anh…”
Tay cô chợt bị anh nắm lấy.
Lê Uyên chậm rãi, dứt khoát gỡ từng ngón tay cô ra, ra hiệu cô thu tay về.
Cô không dám chống đối, đè nén cảm giác bất an đang lớn dần trong lòng, ngoan ngoãn đặt tay lên gối.
Trong bóng tối, anh quay lưng lại, giọng trầm xuống:
“Yêu Yêu, anh rất mệt.”
Minh Sán cảm nhận được sự mỏi mệt không che giấu và sự bình tĩnh quá mức trong lời anh.
Nói xong, Lê Uyên không nói thêm gì nữa.
Bầu không khí dường như đặc quánh lại, gần như khiến người ta ngạt thở. Minh Sán mở mắt, cố nhìn rõ bóng lưng anh đến khi mắt cay xè mới lặng lẽ xoay người, quay lưng lại và nhắm mắt.
Thật sự quá bất thường.
Sáng hôm sau, Minh Sán đã quen với việc anh rời nhà từ sớm. Cô vẫn như thường lệ rửa mặt, thay đồ xuống lầu.
Bữa sáng là cháo cá phi-lê. Không có anh ngồi cùng bàn, cô cũng chẳng giữ gìn dáng vẻ, vắt một chân lên ghế, vừa ăn vừa ngậm thìa, rảnh tay lướt điện thoại.
Cháo cá trơn mượt, nóng vừa đủ, ấm áp dạ dày. Minh Sán tiện tay mở Weibo và lập tức thấy tên mình trên hot search.
Cặp mày thanh khẽ chau lại. Cô bấm vào, thấy vô số bài viết liên quan, dày đặc đến hoa cả mắt.
Vì bức ảnh tối qua quá hot, sau một đêm lan truyền, đã có nhiều người bắt đầu đào bới thông tin về cô.
Những tấm ảnh rời rạc bị kẻ nào đó ghép lại thành chuỗi dài. Cô lướt qua vài bài, thấy gần như bị lật tung cả đời tư.
Để câu view, ngoài vài bức ảnh mờ ở trường, gần nửa số ảnh còn lại là ảnh chụp lén cô ở “Lam Đảo” nhiều năm trước, không rõ ai cung cấp. Những tấm ảnh cũ này được “gia công” rồi gắn cho cô hình ảnh:
“Từ nhỏ hư hỏng, nợ nần chồng chất, bám lấy Lê Uyên làm chỗ dựa”.
"Bạch mã hoàng tử – Lọ Lem bản đời thật! Giúp cô trả nợ, cho đi học, còn cưng chiều thế kia. Cho tôi một người đàn ông như vậy với!""Chỉ mình tôi thấy cô bé này giống kiểu đào mỏ sao? Tuổi nhỏ mà mưu sâu kế hiểm...""Tôi cũng thấy vậy, không biết cô ta có gì mà làm đàn ông say đến mê mẩn."Minh Sán không để tâm. Xưa nay cô không mấy bận lòng chuyện lời ra tiếng vào. Lời mắng chửi trên mạng chẳng là gì so với những gì cô từng nghe ở Lam Đảo.
Nhất là hồi Tĩnh Tư Mị dạy dỗ, bên tai cô luôn là câu cửa miệng:
“Làm nghề này thì phải mặt dày, mình có giữ thể diện thì người khác cũng chẳng để cho đâu. Vào đây rồi, cô nghĩ ai là người tốt chắc?”
Vậy nên trong nhận thức của Minh Sán, cô không phải người tốt – và sẽ chẳng bao giờ là người tốt.
Bởi thế, những lời khó nghe kia, cô dễ dàng chấp nhận.
Cập nhật lại hot search, từ khóa về cô đã bị ép xuống một bậc.
Cô nghĩ chắc việc hình ảnh mình bị tung ra ít nhiều có bàn tay người đứng sau, nhưng cũng chẳng muốn điều tra sâu.
Thông báo tin nhắn đến dồn dập như sóng, chẳng cần đoán cũng biết người quen kẻ lạ đều nhắn hỏi. Cô liền gỡ bỏ ứng dụng.
Thấy cháo nguội dần, cô cúi xuống ăn nhanh cho xong.
Không rõ là do nhiệt độ hay tâm trạng, cô thấy cháo càng ăn càng nhạt miệng. Ăn xong, cô trở lại phòng lấy sách đọc.
Sách của Lê Uyên cô không hiểu, nhưng giá sách trong phòng mình còn vài cuốn có thể đọc. Cô vừa đứng trên ghế tìm sách vừa nghĩ sẽ mang vài cuốn sang phòng anh để buổi tối đỡ buồn.
Ngón tay chạm vào gáy một cuốn, cô định rút ra thì nghe tiếng bước chân dừng trước cửa phòng.
Quay lại, thấy quản gia đứng ở đó.
“Tiểu thư.” – Ông khẽ gọi, như có điều khó nói.
Cô thu tay, mỉm cười: “Chú Lưu, chú giúp cháu mang vài cuốn sang phòng tiên sinh được không? Cháu…”
“…Tiểu thư.” – Quản gia nhìn nụ cười ngoan ngoãn của cô, mềm lòng không nỡ, nhưng vẫn mở lời.
Thấy ánh mắt cô đầy nghi hoặc, ông thở dài: “Mời cô xuống dưới một lát.”
Kể từ khi tâm trạng Lê Uyên trở nên khác lạ, thái độ của quản gia cũng không còn như trước.
“Vâng?” – Cô khẽ đáp, linh cảm có chuyện, ngoan ngoãn nhảy xuống ghế bước tới.
“Chú Lưu, có chuyện gì muốn nói với cháu sao?”
Quản gia thu lại vẻ mặt, tránh ánh nhìn long lanh của cô, lảng đi.
Ông không nhớ đã thở dài bao nhiêu lần: “Trước khi đi, cậu chủ dặn từ nay cô cứ ngủ ở phòng mình, không cần sang phòng cậu ấy nữa.”
Lời chưa dứt, khóe môi đang mỉm cười của Minh Sán khẽ cứng lại.
Cô vô thức cắn môi dưới, im lặng một lúc mới hỏi: “Tiên sinh có nói lý do không? Vì bận sao?”
Thấy cô thay đổi sắc mặt, quản gia càng không dám nói nhiều: “Cụ thể thì cậu không nói, nhưng tôi nghĩ chắc là gần đây bận.”
Tuy miệng an ủi, nhưng ông hiểu rõ – đây không chỉ là Lê Uyên lạnh nhạt, mà là dấu hiệu cô sắp thất sủng.
Nói xong, ông không ở lại, chỉ gật đầu chào rồi rời đi.
Minh Sán đứng yên ở cửa một lúc, ánh mắt kinh ngạc dần bình tĩnh lại.
Cô vô cảm đóng cửa.
Lời quản gia vừa rồi khiến tâm trạng cô tụt xuống đáy.
Kết hợp với sự lạnh nhạt tối qua, cô không ngốc đến mức không đoán ra ý của anh.
Rốt cuộc là sai ở đâu?
Những dấu hiệu mơ hồ đều chỉ về phía cô, nhưng chính cô cũng không biết mình đã mắc lỗi gì.
Cô đá đôi dép sang bên, để bàn chân trần cảm nhận sự lạnh lẽo của sàn gỗ, nhờ đó bình tĩnh hơn đôi chút. Rồi lại trèo lên ghế lấy chiếc điện thoại vừa bỏ lại trên kệ sách.
Màn hình hiện bốn, năm cuộc gọi nhỡ từ cùng một người – lúc nãy cô bật im lặng nên không nghe thấy.
Tên hiển thị là Trần Vũ Thụ.
Lâu rồi họ không liên lạc. Cô nhướng mày – anh ta không phải kiểu sẽ xen vào chuyện của cô chỉ vì thấy hot search.
Gọi không được, Trần Vũ Thụ liền nhắn tin.
Đúng lúc cô mở máy thì tin đến, chỉ vỏn vẹn một câu:
“Nghe nói mấy hôm nữa ở Lam Đảo khai trương một quán bar mới, cô có muốn đến góp vui không?”