Chương 13: Thích không?

Chương 13

Đêm khuya, tại Lăng Viên.

Sau khi tẩy trang, Minh Sán lấy một cuốn sách rồi nằm trên giường của Lê Uyên đọc.

Có vẻ Lê Uyên bận việc, vừa về đã lại vào thư phòng. Cô vốn muốn hàn gắn quan hệ giữa mình và anh, định chờ anh quay lại để hỏi cho rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sách trong phòng ngoài những cuốn chuyên môn cô không hiểu thì chỉ còn vài cuốn nguyên tác tiếng nước ngoài. Minh Sán chọn cuốn dễ nhất, nhưng vẫn phải vừa đọc vừa tra từ, tiến độ chậm chạp.

Cô đang lim dim buồn ngủ thì điện thoại của Cố Tây gọi đến.

Màn hình điện thoại úp trên chân, cô bấm nghe luôn.

Điện thoại vừa nối máy, giọng Cố Đông đã phá tan bầu không khí yên tĩnh. Dù không bật loa ngoài, Minh Sán vẫn nghe rõ sự vội vã và cáu kỉnh của anh ta:

“Trên hot search kia là thật à? Đừng nói với tôi là cô bỏ học chỉ để làʍ t̠ìиɦ nhân cho người ta?”

Hot search?

Câu đó khiến Minh Sán lập tức tỉnh táo.

Cô vứt sách sang bên, lục đăng nhập vào Weibo đã bỏ xó nhiều năm.

Trên bảng tìm kiếm, từ khóa #Lê Uyên #Bạn đồng hành chễm chệ ở vị trí top đầu, nhiệt độ không hề hạ xuống.

Chỉ mới vài giờ sau khi bữa tiệc kết thúc mà đã nóng đến vậy, đủ thấy ảnh hưởng của Lê Uyên lớn đến mức nào.

Quả thật…

Anh trưởng thành, tuấn mỹ, trẻ tuổi tài năng, chưa từng có tin đồn tình ái. Ngoài các tạp chí tài chính và vài cuộc phỏng vấn, hiếm khi thấy anh xuất hiện. Sự kín tiếng và bí ẩn đó tất nhiên khiến người ngoài càng tò mò. Chỉ một chút gợn sóng thôi cũng bị thổi phồng lên thành chuyện giật gân.

Minh Sán bấm vào, bài viết đứng đầu kèm tấm ảnh hơi mờ.

Trong đêm tối, phía sau là khung cảnh tiệc xa hoa, trước bậc thềm, người đàn ông quỳ một gối, quay lưng về ống kính, nghiêng người tự nhiên và chăm chú giúp cô gái trước mặt mang giày cao gót.

Do khoảng cách và góc chụp, đường nét của Minh Sán trong ảnh hơi mờ nhưng vẫn lộ ra nét tinh tế. Giữa nền xa hoa, bức ảnh lại có chút dịu dàng khó tả.

"Chẳng lẽ đây là bạn đồng hành của Lê Tổng? Trông nhỏ quá…"

"Chắc vậy rồi, trong ảnh cảm giác anh ấy cưng chiều lắm, tôi cũng muốn…"

"Nhưng chưa từng nghe nói… Hay là câu chuyện Lọ Lem lên ngôi???"

“Ê, cô có nghe không?!” Giọng ở đầu dây bên kia to đến mức điện thoại rung lên. Minh Sán thoát khỏi trang bình luận, nhàn nhạt nhắc: “Nhỏ tiếng thôi, màng nhĩ tôi sắp thủng rồi.”

Cố Đông khựng lại, hạ giọng: “Rốt cuộc bây giờ cô đang thế nào?”

“Chuyện riêng.” – Minh Sán trả lời gọn lỏn, ngầm bảo đừng xen vào.

Bị chặn họng, Cố Đông bực bội: “Giờ còn chuyện riêng với chẳng không riêng gì nữa? Cô—”

Minh Sán nghiêng người, tựa vào đầu giường, cắt ngang với giọng pha chút đùa: “Tôi nói này, anh quan tâm đời sống của tôi thế, chẳng lẽ thích tôi à?”

Ngay sau đó, cô nghe rõ tiếng “rầm” của điện thoại rơi xuống đất.

Nhặt máy lên, Cố Đông ấp úng: “Tôi… tôi thích cô làm gì?”

Rồi giọng lại trầm xuống: “… Chỉ là tôi thấy, với tính cách của cô, không nên sống như vậy.”

Ánh mắt Minh Sán tối đi, khẽ cười mỉa: “Anh trai anh quen tôi bao năm còn không dám nói hiểu tôi. Chúng ta mới biết nhau hơn một tháng, anh hiểu tôi được bao nhiêu? Anh thật sự biết tính tôi sao?”

Ai mà không muốn sống tự do, thoải mái?

Nhưng cô đang nợ ba triệu, phía sau không biết bao nhiêu người chực chờ cô mất chỗ dựa để trả thù.

Đánh đổi tự do để có một cuộc sống đủ đầy, an ổn là lựa chọn tốt nhất lúc này.

Chưa từng lăn lộn trong bùn lầy sẽ không hiểu đời hiểm ác đến đâu.

“…”

Liên tiếp bị chặn lời, Cố Đông vẫn không phục: “Được, không nói chuyện khác. Lúc trước cô hỏi tôi có thích cô không, giờ tôi hỏi lại: cô có thật sự thích Lê Uyên không?”

Tim Minh Sán khẽ giật.

Cô cố giữ giọng thản nhiên: “Anh nghĩ gì vậy? Ngủ đi.”

Cô cúp máy trước khi anh ta kịp nói gì. Ném điện thoại sang bên, cô nằm ngửa, ôm sách cố gắng chuyển hướng suy nghĩ. Nhưng những dòng chữ đặc kín lại khiến cô càng thêm bực, không thể tập trung.

Ý nghĩ bắt đầu trôi dạt…

— Thích sao?

Thú nuôi ở lâu với chủ còn có tình cảm, huống chi là con người.

Có lẽ… cũng có một chút thích.

Hơn nữa…

Cô lại mở ảnh trên hot search, nhìn thêm lần nữa.

Lê Uyên với cô… chắc cũng đặc biệt chứ?

Cùng lúc đó, trong thư phòng.

Chỉ có ánh đèn vàng mờ hắt xuống, ngoài cửa sổ là bóng trăng chìm khuất.

Lê Uyên vẫn mặc nguyên bộ âu phục dự tiệc, đeo tai nghe Bluetooth: “Chuyện gì?”

Bên kia, tiếng gõ bàn phím vang lên, rồi Kỷ Sâm hỏi thẳng: “Cậu biết cô ấy từng ở Lam Đảo không?”

Ngày trẻ, Kỷ Sâm từng chơi bời ở Lam Đảo, tất nhiên nhớ Minh Sán. Mấy năm nay anh ta đã cưới vợ, bớt ăn chơi, nhưng chỉ cần nghĩ lại là nhận ra ngay.

“Biết.” – Giọng Lê Uyên thản nhiên, không hề ngạc nhiên.

Ngay tối hôm đón Minh Sán về, người của anh đã đưa đủ hồ sơ điều tra về cô.

“Vậy mà cậu vẫn nuôi cô ấy?!” – Kỷ Sâm kinh ngạc – “Người ở Lam Đảo cậu đâu lạ gì, có tiền là lật mặt ngay. Hơn nữa cô ấy là con nuôi của Tĩnh Tư Mị – người chỉ coi trọng tiền. Cậu không sợ rước họa à?”

Lê Uyên vẫn dửng dưng: “Chỉ muốn tiền, chẳng phải đỡ mệt hơn sao?”

“…” – Kỷ Sâm nghẹn lời – “Nghe cũng có lý… Nhưng lão Lê, cậu không thấy mình chiều cô ấy quá à?”

Nào là đi du lịch cùng, nào là công khai đưa dự tiệc… Anh ta chưa từng thấy Lê Uyên đối xử vậy với ai.

Lần này, Lê Uyên im lặng.

Tiếng bàn phím và chuột vang lên, một lúc sau Kỷ Sâm nói tiếp: “Đừng cúp, tôi vừa phát hiện thứ thú vị. Đợi chút, tôi gửi mail.”

Lê Uyên mở máy tính, thấy ảnh Kỷ Sâm gửi.

Là hình từ camera giám sát bữa tiệc.

Ôn Như Thủy ở ngay dưới ống kính, cười nói giúp Minh Sán đeo chuỗi hạt.

Cô cúi đầu, không rõ vẻ mặt.

Anh nhớ rõ chuỗi hạt đó – lúc cô lên xe anh đã để ý, dù không hợp với váy và khá lạc điệu, anh cũng không can thiệp.

Anh lật sang tấm tiếp theo – ảnh phóng to hạt ở giữa, trên đó lờ mờ thấy chữ “Ôn”.

Lông mày Lê Uyên khẽ nhíu.

Kỷ Sâm bổ sung: “Nhà họ Trần vẫn để mắt đến cậu. Chỉ một chi tiết cũng đủ làm họ nghi ngờ.”

Nói xong, Kỷ Sâm lặng lẽ cúp máy.

Lê Uyên ngồi lặng bên bàn, ánh mắt càng thêm u tối, khí lạnh như đặc quánh trong phòng.

Điện thoại lại reo. Anh cau mày, giọng không vui:

“Uyên, hai hôm nữa quán bar tôi đầu tư khai trương, tối cậu đến nhé?” – Giọng Ôn Minh Châu uyển chuyển, đầy ẩn ý.

Lần này, anh lại cong môi cười lạnh: “Tất nhiên.”

Nói xong, anh đứng dậy, vừa chậm rãi nới lỏng cà vạt vừa bước lên lầu, về phía phòng ngủ.