Chương 9: Chuyện xưa

Khi ấy, tuy Thiên Nhai Thương Hải Môn chưa phải môn phái đứng đầu chư phái, nhưng cũng là đại môn phái tu tiên, nhân tài đông đảo, Thẩm Bất Độ ở trong đó lại vô cùng khiêm tốn, chưa từng khiến người khác để ý đến.

Cho đến một lần nọ, Thiên Nhai Thương Hải Môn nhận một nhiệm vụ hộ tiêu, hộ tống pháp khí kiếm trừ ma tới Phật Quang Tự.

Tuy pháp khí quý, nhưng chưa đến mức hiếm thấy, cao thủ chân chính chẳng mấy ai hứng thú, Lý Ung bèn lấy đó làm dịp để rèn luyện cho đệ tử dưới trướng. Để che mắt đạo tặc cướp tiêu có thể sẽ xuất hiện, Lý Ung chia ba mươi đệ tử làm ba đội, để Thẩm Bất Độ mang theo thanh kiếm trừ ma thật, trưởng tử Lý Hoành Tuấn và thứ tử Lý Tâm Ninh mỗi người mang một thanh kiếm giả, chia thành ba đường mà tiến về Phật Quang Tự.

Nhưng Lý Ung không ngờ, tin tức trước đó sai, kiếm trừ ma kia không phải pháp khí tầm thường, mà là chí bảo thượng cổ thánh khí!

Lý Ung vừa mới hay tin, các thế lực tu chân giới khác tự nhiên cũng nghe được phong thanh. Trong đó Huyết Nha Các vốn nổi danh âm độc tàn bạo, thường xuyên làm ra chuyện cướp bóc gϊếŧ người.

Rất nhanh bọn chúng đã phân biệt được kiếm thật nằm ở đâu, liền sai hơn hai mươi cao thủ trong các phi tốc lao đến vùng Quan Sơn, mưu đồ chặn gϊếŧ đoàn hộ tiêu, cướp lấy kiếm trừ ma.

Trước sát thủ máu lạnh hung tàn của Huyết Nha Các, dù là đệ tử ưu tú đến đâu cũng khó mà chống đỡ, mười người tử thương gần hết, cuối cùng chỉ còn lại thiếu niên mười sáu tuổi tên Thẩm Bất Độ.

Sát thủ Huyết Nha Các đắc ý vênh váo, tưởng đại sự đã thành, nào ngờ lại không thể ngờ tới việc xảy ra tiếp theo…

Thẩm Bất Độ đơn thương độc mã, một người một thương, đứng chặn ở cửa ải Quan Sơn, lấy thân ngăn địch, gϊếŧ sạch hai mươi ba tên sát thủ của Huyết Nha Các, giữ vững tráp báu đựng kiếm trừ ma sau lưng, giữ vững thanh danh và tôn nghiêm của Thiên Nhai Thương Hải Môn.

Khi Lý Ung thân chinh dẫn người hỏa tốc đến Quan Sơn, thấy được chính là bóng dáng một thiếu niên kiệt sức chống thương quỳ một gối xuống đất. Máu nhuộm đầy núi, đỏ như lá phong, xác chết rải rác, khói lửa chưa tan, mà mái tóc đen buộc cao của thiếu niên tung bay trong gió nồng nặc mùi máu, bên má phải có vết máu kéo dài, dù cánh tay cầm thương không ngừng run rẩy, ánh mắt lại kiên nghị như sắt, mang theo sự quả cảm độc hữu của thiếu niên, tấm lưng gầy gò nhưng thẳng tắp, tựa như dãy núi cao ngất phía sau lưng.

Tu chân giới có một loại bảo khí luyện ra bởi luyện khí sư, cực kỳ được hoan nghênh, gọi là “Lưu Ảnh Thạch”, chỉ to bằng bàn tay, trong suốt như gương nước, có thể ghi lại hình ảnh trong một khoảng thời gian nhất định, để truyền xem cho người đời.

Khi sát thủ Huyết Nha Các đến vốn mang dã tâm, cố ý đeo Lưu Ảnh Thạch trên người, định ghi lại cảnh tàn sát đệ tử Thiên Nhai Thương Hải Môn sau đó truyền đi khắp nơi, để làm mất mặt bọn họ trong tu chân giới, nào ngờ lại tự rước họa vào thân, bị chính Lưu Ảnh Thạch ghi lại toàn bộ quá trình Thẩm Bất Độ một người đấu hai mươi ba cao thủ của Huyết Nha Các!

Các chủ Huyết Nha Các giận dữ đến nỗi đêm hôm đó huyết áp tăng vọt, nhưng kỳ thực chẳng có mấy ai bận tâm đến bọn họ nữa…

Ánh mắt của tất cả mọi người, đều bị thiếu niên mười sáu tuổi ấy chiếm trọn.

Không ai nghĩ đến, Thiên Nhai Thương Hải Môn lại ẩn giấu một thiên tài kinh thế tuyệt diễm như vậy, không ai tin được, trong tu chân giới lại có người ở độ tuổi ấy, lập nên chiến tích mà biết bao cao thủ thành danh cũng khó bề đạt được.