Thẩm Bất Độ hồi tưởng lại, cảm thấy hai người trưởng thành trong môn phái này không ai giống người biết võ cả, bèn hỏi: “Sư tôn của ngươi là ai?”
“Ta không có sư tôn.” Lý Tinh Vũ gãi gãi mũi: “Tống thúc và Thu đại ca đều không biết võ công, Trọng bá thì tuổi già sức yếu, thân thể không tốt. Võ nghệ của ta và Vi Ngọc tỷ đều là tự học theo sách.”
Nhắc đến chuyện luyện võ tu hành, thiếu niên thu mình thường ngày rõ ràng nói nhiều hơn hẳn, ánh mắt cũng sáng lên: “Ta vô cùng sùng bái một người, tuy biết bản thân không thể mạnh như người ấy, nhưng vẫn muốn lấy người ấy làm mục tiêu…”
Vừa nói, thiếu niên vừa đưa Thẩm Bất Độ đi khắp nơi trong Chân Thiện Tông.
Cuối cùng, y gãi đầu, nhìn hắn, ánh mắt có chút thấp thỏm hỏi: “Thẩm công tử, huynh… Huynh thấy nơi này thế nào?”
Rõ ràng là thu nhận người lạ vào ở một cách vô điều kiện, không đòi chút báo đáp nào, thế mà còn thấp thỏm lo lắng người ta có thích hay không, hài lòng hay không.
Thẩm Bất Độ âm thầm cảm khái, đám hậu bối xung quanh hắn trước kia đều là những người tinh quái giảo hoạt, một đứa nhỏ thành thật đến mức có phần ngốc nghếch như vậy, đúng là đã lâu lắm không gặp rồi.
“Rất đẹp, rất tươi sáng.” Thẩm Bất Độ mỉm cười nói: “Ta rất thích.”
Đây là lời thật lòng. So với sự xa hoa lộng lẫy, giàu có phô trương, thậm chí lót cả đá linh làm gạch nền của các môn phái ở Thượng Linh giới, thì phong cảnh điền viên thanh nhã mộc mạc nơi đây của Chân Thiện Tông thực sự tươi mới rạng ngời, làm người ta thư thái.
Lý Tinh Vũ nghe thấy lời khen, như được nở mày nở mặt, vui sướиɠ đến mức bật cười.
“Bây giờ cũng không còn sớm nữa, ta và huynh quay về thôi.” Thấy đã đến chính ngọ, Lý Tinh Vũ nói: “Hôm nay ở trấn dưới núi có phiên chợ, Tống thúc, Vi Ngọc tỷ và Yên Vũ tỷ đã xuống chợ từ sáng sớm, biết đâu sẽ mua được mấy món ngon mang về.”
Quả nhiên khi bọn họ về đến sân, mấy người Tống Dịch Phàm đã quay về, tay xách theo bao lớn bao nhỏ, xem ra thu hoạch không nhỏ.
Lý Tinh Vũ vội bước lên giúp đỡ cầm đồ, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt của Nhϊếp Vi Ngọc thì không khỏi sững lại, cẩn thận hỏi: “Vi Ngọc tỷ, tỷ sao vậy?”
Lúc xuống núi, Nhϊếp Vi Ngọc còn rất vui vẻ, giờ phút này lại ẩn ẩn sầu bi, lông mày phủ một tầng u ám nhàn nhạt, hoàn toàn khác với vẻ hoạt bát ngày thường.
Nhϊếp Vi Ngọc cụp mắt xuống, không nói một lời.
Lý Tinh Vũ có chút lúng túng, bất giác nhìn sang phía Cố Yên Vũ. Cố Yên Vũ thoáng nhìn y, do dự một lúc sau đó thấp giọng nói: “Hôm nay đi chợ, lúc chúng ta đang nghe kể chuyện trong trà lâu, nghe được một tin tức…”
“Chưởng môn Thiên Nhai Thương Hải Môn, Thẩm chưởng môn đã qua đời vào ba tháng trước.”
Không khí bỗng chốc trở nên lặng ngắt.
Lý Tinh Vũ dường như chưa hiểu rõ, ngây người ra hồi lâu, mới ngơ ngác hỏi: “… Cái gì?”
Tống Dịch Phàm thở dài, vỗ vỗ vai y: “Thượng Linh giới và Tĩnh Bình giới đã sớm nhận được tin tức, chỉ là Bắc Hoang cách quá xa, Dã Vân Sơn chúng ta lại càng hẻo lánh, nên đến giờ tin mới truyền tới đây… Thẩm chưởng môn ngài ấy, vào hơn ba tháng trước, không biết tại sao mà ngã xuống rồi.”
Thật ra, những người đang có mặt ở đây chẳng ai có quan hệ gì với Thẩm Bất Độ, thậm chí bọn họ chưa từng gặp mặt hắn lấy một lần.
Nhưng, phàm là người tu tiên trong thiên hạ, tuyệt nhiên không thể nào chưa từng nghe qua cái tên Thẩm Bất Độ.
Thẩm Bất Độ bắt đầu vang danh từ năm mười sáu tuổi. Nghe nói phụ mẫu hắn mất sớm, năm hắn mười ba tuổi, được bằng hữu thân thiết của Thẩm phụ thuở sinh tiền khi đó là chưởng môn Thiên Nhai Thương Hải Môn - Lý Ung - rước về bên cạnh nuôi dạy.