Lang Nha nhìn góc nghiêng Thẩm Bất Độ, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, vô cùng phức tạp.
Hắn ta vốn tưởng người này sẽ nhân cơ hội bắt bọn họ làm trâu làm ngựa cho Chân Thiện Tông, hoặc dùng đủ mọi thủ đoạn làm nhục hành hạ, để trả lại mối thù khi xưa.
Hắn ta đã chuẩn bị tâm lý sẽ sống quãng đời còn lại trong khổ sở, không được yên ổn. Không ngờ đối phương lại không hề có ý định áp bức bọn họ, ngược lại còn cho bọn họ một mức độ tự do rất lớn!
Người của bọn họ đông đảo, phần lớn lại đang ở tuổi cường tráng, nếu không dựa vào con đường tà môn nữa, cũng hoàn toàn có thể sống no đủ, thậm chí còn có thể sống rất tốt!
Kết quả này, so với những gì hắn ta tưởng tượng, đã tốt hơn rất nhiều rồi!
Mãi đến lúc này, những nỗi sợ hãi, bất cam và uất ức trong lòng Lang Nha mới dần dần tiêu tan, thậm chí còn sinh ra một tia phục tùng và kính phục mà chính hắn ta cũng chưa nhận ra.
Hắn ta đặt bàn tay phải lên ngực, cúi mình thật sâu về phía Thẩm Bất Độ: “Đa tạ các hạ rộng lượng, Lang Nha ta, tại đây xin thề, từ nay về sau sẽ dẫn dắt huynh đệ dùng cả tính mạng để bảo vệ Chân Thiện Tông, dù nước sôi lửa bỏng, muôn chết không từ!”
Lang Nha dẫn đám tiểu đệ đi xem núi mới, chuẩn bị quan sát địa hình xong là bắt tay vào dựng nhà.
Mấy người Thẩm Bất Độ thì trở về phòng.
Mọi người trong Chân Thiện Tông từ lúc tận mắt nhìn thấy Thẩm Bất Độ đánh sụp núi của Cuồng Lang Bang đến bây giờ vẫn còn trong trạng thái hồn phiêu phách lạc, đến tận bây giờ vẫn cảm thấy không chân thật, bước đi trên đất mà cứ như đang bay.
Chỉ có Thu Vãn Nhiên là từng thấy uy lực của chiếc nhẫn từ trước nên tiêu hóa nhanh hơn một chút, nhưng vẫn không giấu được vẻ kinh ngạc trên mặt: “Quá kinh khủng rồi, thật sự quá kinh khủng rồi… Một kích thôi mà đã có năng lượng lớn đến như vậy, vậy nếu mang theo chiếc nhẫn này, chẳng phải vô địch thiên hạ sao?”
“Đang nghĩ gì vậy.” Thẩm Bất Độ bật cười nhìn đối phương: “Hiệu quả như vừa nãy, trong vòng hai mươi bốn canh giờ chỉ có thể dùng một lần. Nếu một kích không tiêu diệt được địch, sau đó người chết là ngươi đó.”
“Hả?” Thu Vãn Nhiên khó hiểu: “Vậy vừa nãy huynh còn nói với bang chủ Cuồng Lang Bang là…”
“Không thành kế mà thôi.” Thẩm Bất Độ đáp rất tự nhiên: “Không thì làm sao dọa được bọn họ? Gần hai trăm người đó, ta đánh không lại đâu.”
Mọi người: “…”
Hảo gia hỏa!
Hóa ra dáng vẻ bình thản ung dung nãy giờ của người này đều là giả vờ sao!
Thu Vãn Nhiên hít sâu một hơi, trong lòng càng thêm khâm phục Thẩm Bất Độ đến mức ngũ thể triều bái. Nếu trong cuộc đối đầu vừa rồi, Thẩm Bất Độ có một chút dao động bị đối phương nắm được sơ hở, có lẽ kết quả cuối cùng đã hoàn toàn khác.
Lý Tinh Vũ cùng những người khác cũng kinh ngạc nhìn Thẩm Bất Độ, thật sự là giả vờ sao? Trước đó bọn họ hoàn toàn không nhìn ra!
Thẩm Bất Độ lại sớm quen rồi, lúc còn ở Thượng Linh giới, xung quanh toàn là lão hồ ly, những chiêu trò thật giả lẫn lộn thế này, hắn đã gặp và chơi đùa rất nhiều lần.
Thu Vãn Nhiên nghĩ nghĩ sau đó lại hỏi: “Đám người Cuồng Lang Bang kia thật sự sẽ bỏ qua dễ dàng như vậy sao? Bọn họ sẽ không có một ngày nào hối hận rồi lại quay lại tìm chúng ta đấy chứ?”
“Người tên Lang Nha kia cũng không giống hạng người nói lời không giữ lời. Nhưng cái này ngươi cầm lấy đi.” Thẩm Bất Độ tháo chiếc nhẫn trên tay đưa cho đối phương: “Nếu Cuồng Lang Bang thật sự dám đến, cứ đưa cái này ra. Tầng năm không nên mở bừa bãi, nhưng nếu thật sự có kẻ không biết trời cao đất dày đến gây chuyện, ngươi cũng đừng nên nhân từ, gϊếŧ vài tên thì bọn chúng mới biết sợ.”