“Cái gì?” Tên mắt hí bực bội nhíu mày: “Ta nói này đồ bạch kiểm, rốt cuộc ngươi có ý gì…”
Lang Nha càng lúc càng cảm thấy có gì đó bất thường, bản năng làm hắn ta dán mắt vào tay phải của Thẩm Bất Độ, ở đó có đeo một chiếc nhẫn kim hồng, thái dương hắn ta đột nhiên giật mạnh liên hồi.
“Ý là…” Thẩm Bất Độ nói rõ ràng từng chữ: “Nó sắp không còn nữa.”
Lần này đừng nói đám người Cuồng Lang Bang, ngay cả mấy người Chân Thiện Tông cũng không hiểu hắn đang nói gì.
Thẩm Bất Độ cũng không giải thích, chỉ xoay người đối mặt với đám người Cuồng Lang Bang, giơ tay phải lên, nhẹ nhàng khẩy ngón tay một cái.
Chớp mắt, dường như mọi người đều thấy có thứ gì đó lóe lên một cái, màu ánh đỏ.
Hiện trường im phăng phắc, ai nấy đều tròn mắt nhìn nhau, mờ mịt không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
“… Cái quái gì thế?” Tên mắt hí nhịn mấy giây vẫn chẳng thấy gì, lập tức nổi cáu: “Ngươi khốn kiếp đang đùa ai đấy hả…”
“Nghe.” Thẩm Bất Độ nói.
“Nghe cái gì…”
Giọng nói của tên mắt hí bỗng nghẹn lại.
Hắn ta kinh ngạc cúi đầu nhìn xuống đất… Không phải ảo giác, mặt đất đang rung lên nhè nhẹ!
Không, không phải mặt đất dưới chân đang rung, mà là có chấn động truyền đến từ một hướng khác…
Tim hắn ta đột nhiên khựng lại, hoảng hốt ngẩng đầu nhìn về phía ngọn núi cao nhất!
“Rầm!”
Tựa như trời long đất lở, sấm động vang trời, đúng khoảnh khắc hắn ta ngẩng đầu lên nhìn về phía ngọn núi của mình, ngọn núi sừng sững cao lớn kia như bị thiên đao bổ xuống, từ từ nứt toác ra sau đó sụp đổ, sau tiếng nổ lớn long trời lở đất, toàn bộ sườn núi vỡ thành từng mảnh khổng lồ, như biển thác cuồn cuộn tràn xuống tứ phương tám hướng!
Núi… Sập rồi!!
Toàn bộ đám thuộc hạ của Cuồng Lang Bang như hóa đá, ngây ngốc nhìn về phía nhà mình như bị mộng du.
Tống Dịch Phàm, Lý Tinh Vũ cùng những người khác thì há hốc mồm, ánh mắt dần dần chuyển từ đỉnh núi về phía Thẩm Bất Độ, như thể vừa nhìn thấy một yêu quái bước ra từ trong truyền thuyết.
“Thấy chưa.” Chỉ có Thẩm Bất Độ là vẫn rất hài lòng, quay đầu nói với Thu Vãn Nhiên: “đây chính là uy lực của tầng năm.”
Vẻ mặt của Thu Vãn Nhiên đã hoàn toàn tê dại, nghe vậy thì cứng ngắc gật đầu, chân tay lóng ngóng lùi về sau mấy bước, kéo giãn khoảng cách an toàn với vị đại thần kia.
Chỉ mới một canh giờ trước, y còn dám… Mắng vị đại thần này!
Y vậy mà lại dám mắng một nhân vật biếи ŧɦái như thế này!!
Y chán sống rồi sao!!
“… Bang chủ.” Cuối cùng tên mắt hí cũng hoàn hồn, nghi hoặc quay sang hỏi đại ca nhà mình: “Có phải tên bạch kiểm biết ảo thuật gì không? Vừa rồi hình như ta nhìn thấy núi nhà mình sụp mất rồi.”
Lang Nha: “…”
Ảo cái đầu ngươi!!
Má nó sụp thật rồi đó!!
Sắc mặt Lang Nha xanh mét, lúc này điều khiến hắn ta hối hận nhất trong đời chính là đã không bóp chết tên ngu này sớm hơn, nếu tên ngu này chết sớm một chút, thì đã không chọc vào vị sát thần này, hắn ta cũng không đến đây gây chuyện, núi nhà hắn ta, nhà cửa của hắn ta… Cũng đã không sụp!!
Đó là căn nhà mà hắn ta đã mất hơn hai mươi năm mới có thể dựng nên!
Vậy mà chỉ trong thời gian thả một cái rắm, con mẹ nó, tất cả đã tan thành mây khói!!
Bang chủ Cuồng Lang Bang mặt xám như tro tàn, lòng như tro nguội, trong khoảnh khắc ấy thật sự sinh ra ý niệm muốn chết.
Thẩm Bất Độ khẽ ho một tiếng, khách khí hỏi: “Bang chủ, bây giờ có thể cân nhắc đề nghị của ta khi nãy chưa?”
Lang Nha nghiến chặt răng hàm sau.
Hắn ta hiểu ý của Thẩm Bất Độ. Ở Bắc Hoang, việc thôn tính địa bàn, cưỡng đoạt đất đai là chuyện như cơm bữa, Cuồng Lang Bang cũng làm như thế không ít lần. Hiện nay tình thế đảo ngược, bọn họ trở thành kẻ bị thôn tính.