Lý Tinh Vũ tức đến mức hai má đỏ bừng, vừa định phản bác thì chợt nghe thấy giọng nói vang lên từ phía sau.
“Đa tạ nhớ mong, chẳng phải tại hạ đã đến rồi sao?”
Nghe thấy giọng nói trong trẻo lại mang theo ý cười này, mấy thiếu niên có mặt lập tức quay đầu lại, bước chân nhanh nhẹn ùa tới: “Thẩm đại ca!”
Bang chủ Cuồng Lang Bang - Lang Nha cũng nhìn sang. Chỉ thấy người đến mặc một thân thanh sam mộc mạc không hoa lệ, nhưng eo thon chân dài, dáng dấp thẳng tắp.
Bước đi của hắn ung dung, vậy mà chỉ trong mấy hơi thở đã từ xa tiến đến gần, tựa như sương sớm giữa núi khẽ tan, thần bí phiêu diêu, làm người ta khó mà nhìn thấu.
Không hiểu tại sao, Lang Nha bất giác căng cứng cả người.
Tên mắt hí lại hoàn toàn không nhận ra có điểm gì bất ổn, lập tức quay đầu mách lẻo với bang chủ: “Bang chủ, lần trước chính là hắn đó!”
Lang Nha không để ý đến thuộc hạ, ánh mắt chăm chú dán lên người Thẩm Bất Độ, trầm giọng hỏi: “Dám hỏi tôn tính đại danh của các hạ?”
“Vô danh tiểu tốt, nào dám sánh với uy phong của bang chủ?” Ánh mắt của Thẩm Bất Độ đảo qua đám người đông đúc của Cuồng Lang Bang, khẽ mỉm cười: “Đối phó với tám người nho nhỏ mà ngài cũng phải xuất động toàn quân, quả thật là xem trọng Chân Thiện Tông bọn ta rồi.”
Khóe mắt Lang Nha giật giật, nghe ra ý tứ trào phúng ẩn giấu trong lời nói kia.
Cuồng Lang Bang tung hoành một cõi ở Dã Vân Sơn đã nhiều năm, xưng bá một phương, bây giờ lại kéo hơn trăm người để đối phó với một tiểu môn phái toàn là già yếu bệnh tật, nếu chuyện này truyền ra ngoài, e là sẽ làm người ta cười đến rụng răng.
Thế nhưng, sở dĩ Lang Nha có thể đưa Cuồng Lang Bang phát triển đến ngày hôm nay, chính là nhờ vào sự cẩn trọng tuyệt đối. Dù sao thì loại thuật pháp “đánh người từ xa” gì đó hắn ta chưa từng nghe qua, hơn nữa theo lời thuộc hạ, họ Thẩm kia rất lạ mặt, rất có thể là cao thủ từ nơi lớn đến, cẩn thận một chút vẫn hơn.
Tuy là vậy, nhưng giữa bao nhiêu thuộc hạ mà bị châm chọc là nhát gan sợ chết, mặt mũi Lang Nha cũng bị dẫm nát.
Ánh mắt trầm xuống, giọng điệu cũng không còn thiện ý nữa: “Các hạ chớ hiểu lầm. Bổn tọa nào có ý đối phó với Chân Thiện Tông? Chỉ là cảm thấy quý phái thế đơn lực bạc, không nơi nương tựa, muốn mời gia nhập bang hội, cho một chốn dung thân mà thôi.”
“Phì!” Nhϊếp Vi Ngọc vừa nghe đã nhịn không được, phì một tiếng thật mạnh, còn giơ ngón tay giữa về phía Lang Nha: “Vô sỉ!”
“Hửm? Cũng là ý tưởng hay đấy.” Thẩm Bất Độ lại bật cười, thong thả nói: “Có điều tại hạ cho rằng, chi bằng để Cuồng Lang Bang sáp nhập vào Chân Thiện Tông thì hợp lý hơn, như vậy hôm nay các vị khỏi cần quay về nữa, bang chủ thấy sao?”
Lang Nha cười gằn: “Các hạ đang nói mớ giữa ban ngày sao?”
Thẩm Bất Độ không đáp mà hỏi ngược lại: “Dám hỏi quý bang lập địa ở đâu?”
Tên mắt hí nghe vậy thì ngơ ngác, chỉ thấy tên bạch kiểm này nói năng vòng vo, không đầu không đuôi, giống như đầu óc có vấn đề: “Ở đằng kia! Thấy chưa? Ngọn núi cao nhất, to nhất đó! Khí thế chưa? Hừ, nói cho ngươi biết, bang chủ nhà ta hảo tâm mời các ngươi gia nhập bang phái, các ngươi còn không biết ơn mà quỳ xuống cảm tạ lại hỏi mấy thứ chẳng ra làm gì, thần kinh!”
Thẩm Bất Độ nhìn theo hướng hắn ta chỉ, xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, vẻ mặt tán thưởng: “Đúng là rất khí phái.”
Tên mắt hí vô cùng đắc ý.
“Ta khuyên các ngươi tranh thủ nhìn thêm mấy lần.” Giọng nói của Thẩm Bất Độ vô cùng chân thành: “Bằng không sẽ không còn cơ hội nữa đâu.”