Chương 46: Phản diện lại tới rồi

Thu Vãn Nhiên khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, run rẩy hỏi: “… Uy lực khi nãy là tầng năm sao?”

“Nói đùa à.” Thẩm Bất Độ nhìn hắn ta một cái: “Là tầng thấp nhất.”

Thu Vãn Nhiên: “???”

“Hiệu quả cũng tạm được.” Vẻ mặt của Thẩm Bất Độ có chút hài lòng: “Tử Lân Hỏa quả nhiên dễ dùng.”

Thu Vãn Nhiên còn chưa kịp chê cười câu “cũng tạm” kia của hắn, đã bị chấn động đến rối loạn thần trí: “Mới là tầng một mà đã như vậy!? Vậy nếu mở toàn bộ tầng năm thì sẽ thế nào?”

“Ta cũng muốn biết.” Thẩm Bất Độ đảo mắt nhìn xung quanh: “Có điều nơi này hình như không thử nổi…”

Đầu óc Thu Vãn Nhiên chạy chậm nửa nhịp, còn chưa kịp hiểu tại sao nơi này không thể thử, thì bỗng thấy Tống Dịch Phàm chạy thục mạng tới, từ xa đã bắt đầu hét lớn: “Cuối cùng cũng tìm được các người rồi… Mau đi theo ta, có chuyện rồi!”

Sắc mặt Thu Vãn Nhiên khẽ thay đổi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Cuồng Lang Bang lại tới rồi!” Tống Dịch Phàm chạy đến trước mặt hai người, thở không ra hơi, lắp ba lắp bắp nói: “Tới phải hơn trăm người, bao gồm cả bang chủ của bọn họ, Lang Nha! Bọn họ, bọn họ là tới báo thù chuyện lần trước!”

Lần trước đám người của tên mắt hí bị Thẩm Bất Độ đánh cho một trận thảm hại, chắc chắn khi về đã kể lại việc đơ với bang chủ Cuồng Lang Bang, rõ ràng lần này là dắt theo lão đại tới để đòi lại mặt mũi!

“Phải… Phải làm sao bây giờ?” Mặt mày Tống Dịch Phàm xám xịt, răng va vào nhau phát ra tiếng lập cập: “Gần hai trăm người đấy! Gần như là xuất động toàn bang rồi!”

Tuy biết Thẩm Độ có bản lĩnh, kiến cũng có thể cắn chết voi, nhưng Thẩm Độ không có ba đầu sáu tay, sao đánh nổi nhiều người thế này!?

Huống chi bang chủ Cuồng Lang Bang là Lang Nha vốn dĩ cũng không phải hạng người dễ chọc!

“Lần này, chẳng lẽ thật sự là kiếp nạn khó thoát rồi…”

Vẻ mặt của Tống Dịch Phàm cứ như tận thế, giống như sắp khóc đến nơi. Y hoang mang nhìn về phía Thẩm Bất Độ, kết quả phát hiện đối phương nghe xong chẳng những không hoảng, ngược lại còn hơi nhướng mày, mỉm cười rất vui vẻ.

Tống Dịch Phàm: “…”

Gì vậy, không lẽ là bị dọa ngốc rồi!

“Vừa ngáp xong đã có người mang gối tới, bang chủ Cuồng Lang Bang đúng là người biết điều mà.” Thẩm Bất Độ xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, cười híp mắt bước ra: “Đi, tới chơi với bọn họ một chút.”

“Chỉ có mấy nhóc con này thôi à?”

Trước cổng lớn của Chân Thiện Tông lúc này đã bị hơn trăm người vây kín, nam nhân được vây quanh đứng đầu, da ngăm đen, vóc dáng to lớn lực lưỡng, trên cổ đeo một chuỗi xương chẳng biết được làm từ thứ gì, bên má phải có một vết sẹo do dao kéo dài qua mắt, mặt mũi hung tợn, khí chất côn đồ lộ rõ.

Hắn ta nhìn mấy người trước mắt còn chưa cao tới ngực mình, trầm giọng hỏi tên mắt hí bên cạnh: “Là mấy đứa nhóc còn hôi sữa này đánh tụi bây tè ra quần à?”

“Không! Đương nhiên không phải!” Tên mắt hí vội vàng giải thích: “Đám nhãi ranh bày thì tính là cái gì! Trong môn phái bọn chúng có một cao nhân lai lịch thần bí, nhìn qua còn rất trẻ, dùng một loại pháp thuật vô cùng kỳ quái, có thể đả thương người từ xa! Lần trước ta bị hắn đánh bị thương đó!”

Dứt lời, hắn ta giương mắt đầy sát khí nhìn về phía mấy người Lý Tinh Vũ: “Tên bạch kiểm lần trước đâu rồi! Còn không mau gọi hắn lăn ra đây!”

Trọng bá chống gậy đứng trước nhất, vẻ mặt nghiêm túc, còn chưa kịp lên tiếng, Lý Tinh Vũ đã không nhịn được nữa.

“Chú ý lời nói của ngươi!” Thiếu niên nắm chặt nắm tay, giận dữ quát: “Thẩm đại ca không phải người mà ngươi có thể sỉ nhục!”

“Ồ hô!” Tên mắt hí uốn éo giọng cười nhạt: “Sao hả, có chỗ dựa rồi thì vênh mặt lên à? Nói cho các ngươi biết, trước mặt bang chủ bọn ta, tên bạch kiểm đó cũng chẳng là cái thá gì! Sao, chẳng lẽ nghe thấy danh tiếng của bang chủ bọn ta, sợ đến không dám ló mặt rồi à?”