Y dốc hết sức ổn định lại tâm trạng đang kích động, nhìn về phía Thẩm Bất Độ, ánh mắt vô cùng phức tạp… Y đột nhiên hiểu tại sao Tống Dịch Phàm, Lý Tinh Vũ bọn họ lại có thái độ như vậy với Thẩm Độ này.
Có một số người, chính là như thế, dùng thực lực khiến người ta không thể nói gì, tâm phục khẩu phục.
Y hít sâu một hơi, bước lên trước hai bước, khí trầm đan điền, rõ ràng hô một tiếng: “Tổ tông!”
Thẩm Bất Độ đang mân mê chiếc nhẫn mới ra lò trong tay, bị hai chữ vang dội kia làm cho giật mình, suýt nữa làm rơi thánh khí vừa luyện xong.
Hắn bật cười: “Gọi thật à?”
“Ta nói là làm, huống hồ… Ngươi thật sự rất lợi hại.” Thu Vãn Nhiên trầm giọng nói: “Trước kia ta chỉ là nghĩ không thông, một người như ngươi tại sao lại cam tâm tình nguyện ở lại Chân Thiện Tông.”
“Ta không ở lại lâu, chỉ là hiện tại chưa đến lúc rời đi.” Thẩm Bất Độ bình thản nói: “Hơn nữa, mấy người Tống Dịch Phàm từng cứu ta, về tình về lý, ta đều nên vì họ mà làm một chút việc.”
“… Xin lỗi.” Vành tai của Thu Vãn Nhiên hơi đỏ lên: “Là ta trước đó quá xúc động rồi.”
Thẩm Bất Độ khẽ mỉm cười. Hắn nhìn ra được thiếu niên này không hề có ác ý, tuy ngoài miệng thì quát mắng hắn, nhưng khi chọn lựa nguyên liệu luyện khí lại lên tiếng ngăn cản sợ hắn xảy ra chuyện, cho thấy tâm tính cũng không tệ. Mà nguyên do bài xích hắn như thế, cũng là bởi vì lo lắng cho Chân Thiện Tông.
“Tính khí đúng là hơi bốc đồng.” Thẩm Bất Độ đánh giá: “Tính tình thẳng thắn không phải sai, nhưng phải cẩn thận chịu thiệt.”
Thu Vãn Nhiên: “… Ồ.”
Rõ ràng tuổi tác hai người xấp xỉ nhau, thế mà kỳ lạ là, những lời răn dạy từ miệng đối phương thốt ra lại chẳng khiến người ta cảm thấy phản cảm, y vậy mà lại nghe một cách cam tâm tình nguyện.
Chẳng lẽ đây chính là khí chất của cao nhân?
Y ho khan một tiếng, ánh mắt dính chặt lấy chiếc nhẫn màu đỏ trong tay Thẩm Bất Độ, cuối cùng không kìm nổi khát vọng trong lòng, mặt dày mở miệng hỏi: “Ta có thể xem thử được không?”
Thẩm Bất Độ tùy ý ngoắc ngoắc tay.
Thu Vãn Nhiên lộ ra vẻ mừng rỡ, lập tức bước nhanh tới, hai tay nâng niu chiếc nhẫn, cẩn trọng soi xét, đưa lên trước mặt lật tới lật lui.
“Thuộc tính hoả, chủ công, đồng thời còn có hiệu quả phòng ngự và che giấu khí tức…” Ánh mắt Thu Vãn Nhiên càng lúc càng sáng: “còn có năm tầng? Là để điều chỉnh lực đạo sao?”
“Ừm.” Thẩm Bất Độ gật đầu: “Đi, ra ngoài thử xem.”
Hai người rời khỏi phòng, đi tới một nơi hẻo lánh sau núi. Thẩm Bất Độ đeo nhẫn vào ngón giữa tay phải, điều chỉnh tầng lực về mức thứ nhất, ngắm chuẩn một cổ thụ cao lớn cách đó mười trượng.
Thu Vãn Nhiên trợn tròn mắt, không dám chớp mắt, dù vậy vẫn không thể thấy rõ tia sáng đỏ ấy đã bắn đi như thế nào. Y chỉ cảm thấy hình như có một sợi tơ mỏng như tóc đỏ lóe lên trước mắt cực nhanh, sau đó lập tức nghe thấy mấy tiếng “oanh long” vang rền, cổ thụ cách đó mười trượng cùng năm sáu cây phía sau bị đánh gãy ngang trong chớp mắt!
Thân cây to lớn bị đánh văng lên không say đó rầm rầm rơi xuống đất, mặt đất lập tức xuất hiện mấy cái hố sâu, cành lá tan tác, lá cây rụng bay đầy trời, trong chốc lát hệt như long trời lở đất.
Thu Vãn Nhiên trợn mắt há hốc mồm. Y chưa từng nghĩ tới việc Tử Lân Hỏa của mình lại có thể luyện ra vũ khí đáng sợ như thế!
Chiếc nhẫn kim hồng tinh xảo kia, đeo trên ngón tay trắng trẻo của Thẩm Bất Độ, trông vô cùng xinh đẹp. Nếu không tận mắt chứng kiến, y tuyệt đối không dám tin thứ đồ chơi ấy lại có lực sát thương khủng khϊếp đến như vậy!