Chương 42: Gọi tổ tông

Trình độ của một luyện khí sư, tất nhiên phải dựa vào phẩm cấp pháp khí mà đối phương luyện ra để đánh giá. Trong thiên hạ này, bất kể là vũ khí, phòng cụ hay những món đồ kỳ quái phục vụ cuộc sống thường nhật, đều được phân làm các phẩm cấp: phàm phẩm, thượng phẩm, trân phẩm, thánh phẩm, và thần phẩm.

Có thể luyện ra trân khí đã được xưng là “luyện khí đại sư”, ra ngoài được người người tôn trọng.

Luyện ra thánh khí thì là tông sư cấp nhân vật, là “miếng bánh thơm” mà các đại môn phái tranh nhau cung phụng.

Còn người có thể luyện ra thần khí, thì là truyền thuyết trong giới luyện khí, “Thần cấp luyện khí sư” cho đến nay chỉ có hai người: Một là các chủ Phi Phượng Các, hai là chưởng môn Thiên Nhai Thương Hải Môn - Thẩm chưởng môn.

Ồ, hiện tại sau khi Thẩm Bất Độ chết, thì chỉ còn lại một mình Phượng Sách mà thôi.

Sở dĩ thần khí khó luyện như vậy, mỗi lần xuất hiện đều gây chấn động toàn bộ tu chân giới, là bởi vì yêu cầu đối với luyện khí sư hà khắc đến biếи ŧɦái, đầu tiên phải có tu vi hùng hậu cùng tinh thần lực đỉnh cấp, tiếp theo là kinh nghiệm phong phú, quan trọng nhất, là phải có thần hỏa thì mới luyện thành được thần khí.

Chỉ riêng điều kiện này đã khiến gần như tất cả mọi người đều bị loại.

Nhưng điều đó cũng cho thấy, trong quá trình luyện khí, hỏa diễm đóng vai trò vô cùng quan trọng. Tuy có thần hỏa không nhất định luyện ra thần khí, có thiên hỏa cũng chưa chắc luyện được thánh khí, nhưng tỷ lệ thành công tuyệt đối cao hơn hẳn so với hỏa diễm thông thường.

Cho nên, vấn đề đặt ra là, Thu Vãn Nhiên đã có điều kiện trời ban như vậy, vì sao lại không luyện ra được thánh khí?

Hình như chỉ có thể dùng "trình độ không đủ" để giải thích mà thôi.

“Xem ra ta nói trúng rồi.” Thẩm Bất Độ giống như không nhìn thấy sắc mặt đáng sợ của Thu Vãn Nhiên, chậm rãi nói: “Với mức độ coi trọng của ngươi dành cho Chân Thiện Tông, nếu có thể luyện ra thánh khí, Chân Thiện Tông cũng đâu đến mức bị Cuồng Lang Bang ức hϊếp như hiện nay.”

“... Đúng vậy, ngươi nói đúng.” Thu Vãn Nhiên gần như nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ: “Ta đúng là không luyện ra thánh khí. Nhưng chuyện này, có, liên, quan, gì, tới, ngươi?”

“Không liên quan.” Thẩm Bất Độ thở dài, ánh mắt nhìn ngọn lửa trong tay y, chậc lưỡi: “Chỉ là thấy tiếc thôi. Tử Lân rơi vào tay ngươi, có chút uổng phí.”

Gân xanh trên trán Thu Vãn Nhiên giật mạnh, ánh mắt nhìn Thẩm Bất Độ đã gần như muốn ăn thịt người: “Nực cười! Nói như thể ngươi có Tử Lân Hỏa thì có thể luyện ra được thánh khí vậy!”

Thẩm Bất Độ: “Ta luyện được mà.”

“Ngươi luyện cái rắm!” Thu Vãn Nhiên dường như đã sắp bị chọc tức đến điên rồi: “Ngươi có bản lĩnh thì luyện một cái ra cho ta xem! Nếu ngươi luyện được thánh khí, ta đổi miệng gọi ngươi là phụ thân!!”

Thẩm Bất Độ “chậc” một tiếng, vẻ mặt do dự: “Không ổn lắm đâu.”

Thu Vãn Nhiên cười lạnh một tiếng, đang định nói rốt cuộc ngươi cũng có chút tự biết mình, thì lại nghe Thẩm Bất Độ thong thả tiếp lời: “Gọi tổ tông còn tạm được.”

Thu Vãn Nhiên: “…”

Thiên hạ sao lại có người vô sỉ đến mức này chứ!!!

Y giận đến mức sắc mặt từ xanh chuyển đỏ, nhìn qua hận không thể lập tức nhào tới đồng quy vu tận với Thẩm Bất Độ.

Chậc… Người trẻ tuổi bây giờ, đúng là ghẹo một chút cũng không chịu nổi.

Thẩm Bất Độ âm thầm tiếc nuối thở dài trong lòng, hoàn toàn không nhận thức được vừa rồi bản thân gây thù chuốc oán nặng đến mức nào.

Dù tuổi không lớn, nhưng vị Thẩm chưởng môn trước kia đúng là có chút phong thái “già mà không nên nết”, hoạt động tiêu khiển hàng ngày ngoài việc trêu mèo chọc chó, thì chính là đi khắp nơi chọc ghẹo người khác… Vì vậy mà tông chủ của Vạn Diễn Tông là Hạ Chung Hàn đã từng mắng hắn “tiện”, gom lại chắc cũng đủ nhét một sọt.