Lý Tinh Vũ và Nhϊếp Vi Ngọc đều là những đứa nhỏ đơn thuần, không biết phòng bị người khác thì thôi.
Nhưng ngay cả Cố Yên Vũ được công nhận là thông minh tỉnh táo nhất trong môn phái cũng lộ ra vẻ tín nhiệm đặc biệt đối với người này!
Rốt cuộc hắn làm thế nào?
Hay nói đúng hơn, hắn dốc lòng dốc sức lừa gạt sự tin tưởng của mọi người, rốt cuộc là vì mục đích gì?
Không phải y đa nghi, mà thực sự việc này quá bất thường, nếu Thẩm Độ thực sự lợi hại như vậy, thì làm cái gì không được, sao lại cam tâm ở lại một môn phái nhỏ nhoi heo hút như bọn họ, cam nguyện làm lão sư dạy dỗ đám trẻ rắc rối?
Đối phương muốn cái gì? Lẽ nào vì canh gà hầm của Tống Dịch Phàm ngon sao?
"Ta không muốn nghe ngươi ngụy biện." Thu Vãn Nhiên lười tiếp tục giả vờ khách sáo, sắc mặt đột nhiên lạnh xuống: "Ta muốn ngươi lập tức rời khỏi Chân Thiện Tông. Nếu không, đừng trách ta vô tình."
Nói xong y đưa tay phải ra, lòng bàn tay bốc lên một ngọn lửa màu tím sẫm.
Ngọn lửa tím nhạt trong lòng bàn tay Thu Vãn Nhiên không ngừng nhảy nhót, rực rỡ chói mắt, vô cùng mỹ lệ.
Nhưng Thẩm Bất Độ lại biết rất rõ, thứ trông có vẻ mỹ lệ này, chỉ cần dính một chút thôi, cũng có thể lập tức thiêu hủy một người sống thành tro bụi.
Bởi vì đó là loại "Thiên hỏa" cực kỳ hiếm có trong thiên hạ.
Trước đây từng nói qua, bất luận luyện đan hay luyện khí đều cần dùng tới lửa, đa số mọi người đều dùng hỏa thạch, nhưng cũng có một số tu sĩ sở hữu "bản mệnh chi hỏa", loại lửa này ký sinh trong thân thể của tu sĩ, tùy ý điều khiển, luyện chế đan dược hay pháp khí bằng nó đều có thể gia tăng phẩm cấp.
Mà lửa cũng có phân cấp, thông thường nhất là phàm hỏa, cao hơn là chân hỏa, chân hỏa đã rất hiếm thấy rồi.
Trên chân hỏa là thiên hỏa, còn thần hỏa thì càng là kỳ tích khó gặp…
Hiện tại, thiên hạ chỉ có ba ví dụ tồn tại thần hỏa, một là "Ngục Liên" của Phượng Sách, các chủ Phi Phượng Các.
Hai là "Cửu U" của Trọng Kinh Luân, trang chủ Vô Lượng sơn trang.
Còn lại là "Ngân Sương" của Cơ Minh Nguyệt, Thất công tử của đảo Thanh Khâu.
Tác dụng của hỏa diễm đỉnh cấp tuyệt đối không chỉ giới hạn trong việc luyện khí, mà tác dụng lớn hơn là để gϊếŧ người.
Thiên hỏa có thể dễ dàng thiêu người thành tro bụi, còn uy lực của thần hỏa thì càng không cần phải nhiều lời.
Tuy tu vi của Thất công tử ở đảo Thanh Khâu không quá xuất chúng, nhưng nhờ vào bổn mệnh chi hỏa là Ngân Sương, đã danh tự khắc tên mình ở vị trí hai mươi tư trên bảng chiến lực.
Theo như Thẩm Bất Độ từng xem qua trong “Hỏa Diễm Đồ Giám” trước kia, chùm lửa trong lòng bàn tay Thu Vãn Nhiên lúc này, có lẽ là thiên hỏa lừng danh - Tử Lân.
“Nghe nói thuộc tính của Tử Lân Hỏa cuồng loạn bạo lệ, thích hợp nhất để luyện chế vũ khí có tính sát thương cực mạnh.” Thẩm Bất Độ xoa cằm nói: “Ta từng nghe bổn mệnh chi hoả có thể ảnh hưởng đến tâm tính của tu sĩ, xem ra là thật rồi.”
Thu Vãn Nhiên cười lạnh một tiếng: “Vậy nên ngươi định thử xem sao?”
Thẩm Bất Độ tựa như nghe không ra sự uy hϊếp trong lời nói của y, ánh mắt lướt qua xung quanh đối phương, đột nhiên mỉm cười đầy hứng thú: “Nói đến đây, ta có chỗ không hiểu, muốn thỉnh giáo Thu huynh một chút.”
Thu Vãn Nhiên không ngờ tới bây giờ mà người này vẫn còn quanh co lòng vòng, trong lòng càng thêm bực bội, vừa định cho hắn một bài học, lại nghe Thẩm Bất Độ hỏi tiếp: “Thu huynh đã có thiên hỏa, vì sao lại không thể luyện ra thánh khí?”
Thu Vãn Nhiên lập tức như bị đâm trúng tử huyệt, thân hình khựng lại, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi!