Chương 40: Thu Vãn Nhiên

Ngay cả người vốn ít lời như Cố Yên Vũ cũng mỉm cười: "Thẩm gia đúng là có mắt như mù, bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi."

Lời khen đã bị bọn họ tranh nhau nói hết, Nguyễn Nhuyễn đành dùng bàn tay nhỏ nhắn còn dính đầy dầu mỡ vì ăn gà nắm lấy tay áo Thẩm Bất Độ, nghiêm túc tổng kết: "Tóm lại, Độ Độ siêu cấp lợi hại!"

Mọi người đồng loạt gật đầu, vẻ tín nhiệm và ỷ lại lộ rõ trên mặt.

Trong mắt Thu Vãn Nhiên thoáng qua một tia kinh ngạc, y hơi nheo mắt nhìn về phía Thẩm Bất Độ.

"Vậy sao." Y khẽ nhếch môi: "Vậy xin Thẩm huynh chiếu cố nhiều hơn."



"Thẩm huynh, xin dừng bước."

Sau bữa cơm, mọi người đều tự giải tán, Thẩm Bất Độ đang định quay về phòng, thì bị Thu Vãn Nhiên gọi lại.

"Ta có vài lời muốn bàn với Thẩm huynh." Thu Văn Nhiên mỉm cười: "Huynh có rảnh không?"

Tuy y đang cười, nhưng trong mắt lại lộ ra vài phần lạnh nhạt, sự ngờ vực và phòng bị trong đáy mắt cũng chẳng buồn che giấu, cứ thế mà nhìn chăm chú vào Thẩm Bất Độ.

"Đương nhiên." Thẩm Bất Độ làm như không hề cảm nhận được địch ý mơ hồ kia, ung dung bước về phía dưới tán cây: "Ngươi muốn bàn chuyện gì?"

“Cũng chẳng có chuyện gì to tát, chỉ là có chút tò mò." Thu Vãn Nhiên bước theo, ánh mắt dò xét khuôn mặt hắn, tựa như muốn tìm ra chút sơ hở: "Ta nghe Dịch Phàm nói sau khi đả thông kinh mạch ngươi mới có biến hóa long trời lở đất như vậy. Nếu ngươi đã biết phương pháp khôi phục tu vi, sao lúc còn ở Thẩm gia lại không sớm ra tay, mà cam tâm làm một "phế vật" suốt bao năm?"

Lời này của Thu Vãn Nhiên quả thực đã hỏi trúng điểm mấu chốt.

Mặt của Thẩm Bất Độ vẫn không đổi sắc, chỉ khẽ thở dài: "Thu huynh đã biết danh xưng của ta trong gia tộc, ắt cũng đoán được địa vị của ta ở Thẩm gia ra sao rồi đúng không? Tẩy Tủy Đan là vật hiếm có, bảy nhi tử của Thẩm gia ai mà chẳng muốn, sao có thể tới lượt ta?"

Bảy huynh đệ Thẩm gia, trừ Thẩm Độ, sáu người kia đều đã thuận lợi bước lên con đường tu luyện, người nào cũng vượt trội hơn Thẩm Độ bị coi là không khai ngộ.

Cộng thêm việc Thẩm Độ không được sủng ái trong nhà, loại bảo vật như Tẩy Tủy Đan tất nhiên chẳng có ai muốn phí phạm lên người hắn. Lời giải thích này rất hợp tình hợp lý, hoàn toàn thông suốt.

Thế nhưng Thu Vãn Nhiên vẫn không chịu buông tha, tiếp tục truy vấn: "Vậy tại sao ngươi phải rời khỏi Thẩm gia? Dù không được yêu thích đi nữa thì ăn mặc chi tiêu cũng không phải lo, chẳng phải vẫn tốt hơn chạy tới nơi hoang vu hẻo lánh như Dã Vân Sơn sao?"

"Tuy ta bất tài, nhưng cũng cần mặt mũi." Thẩm Bất Độ nhún vai: "Ngày ngày bị người khác lườm nguýt, cảm giác đó thật sự rất khó chịu, chi bằng cứ ra ngoài cho xong."

"Vậy tại sao lại chạy tới Dã Vân Sơn?"

"Nói ra thì xấu hổ. Từ nhỏ thân thể ta đã yếu ớt, chưa từng ra khỏi nhà, không quen đường sá, mơ mơ hồ hồ leo lên một cỗ xe ngựa, thế là bị chở tới nơi này."

Đối mặt với những câu hỏi dồn dập, Thẩm Bất Độ đáp lời trôi chảy, nghe qua thì không có chỗ nào bất hợp lý. Nhưng cũng chính vì thế, Thu Vãn Nhiên càng cảm thấy người này là dạng người thâm sâu khó dò, ôm tâm tư bất lương, ánh mắt nhìn hắn càng thêm bất thiện.

"Thu huynh." Thẩm Bất Độ mỉm cười: "Chẳng hay ta đã đắc tội gì với ngươi?"

Thu Vãn Nhiên mím chặt môi.

Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, tất nhiên không nói tới chuyện đắc tội. Nhưng Thu Vãn Nhiên chính là không thể yên tâm về người đột nhiên xuất hiện, lai lịch mơ hồ này.

Theo những gì y quan sát trên bàn ăn vừa rồi, rõ ràng người này vừa mới tới Chân Thiện Tông chưa đầy một tháng, vậy mà lại có bản lĩnh khiến tất cả mọi người vây quanh hắn, nghe lời hắn, tin tưởng hắn không chút nghi ngờ.