Chương 39: Khó nuôi

Hắn tuyệt đối không ăn cá, vì nhìn thấy xương cá là trong lòng lập tức bực bội khó chịu, cũng không ăn thịt dai chưa được hầm mềm, vì dễ mắc răng, lại phải nhai mỏi cả quai hàm.

Thẩm chưởng môn có thể kể ba ngày ba đêm cũng không hết tật xấu trong ăn uống của mình, nhưng rất ít người để ý bởi vì hắn không bao giờ nhắc tới, gặp món không vừa miệng thì chỉ ăn một ít hoặc bỏ qua, bởi vì vậy nên ngay cả đầu bếp ở Thiên Nhai Thương Hải Môn cũng không có ai biết khẩu vị của hắn.

Chỉ có một người, nhớ rõ từng điều một.

Khi ăn cơm, người đó sẽ gỡ sạch xương cá sau đó mới gắp thịt cho hắn, lúc hầm canh thì nhất định phải ninh cho thịt mềm nhừ.

Thậm chí bởi vì hắn nhìn thấy chua sẽ khó chịu mà người đó đã vác rìu chặt luôn cây táo gai trồng mãi mới sống trong viện của lão tam, làm lão tam tức đến mức xắn tay áo đánh cho y một trận...

Dĩ nhiên, cuối cùng là đánh không lại.

Dường như nhớ tới cảnh tượng buồn cười nào đó, khóe môi Thẩm Bất Độ khẽ cong lên, nhưng ngay sau đó lại ngưng bặt.

Kỳ quái. Hắn ngậm đũa nghĩ trong lòng, hắn rảnh rỗi lắm chắc, sao cứ nghĩ đến cái tên nghịch đồ bại sư kia hoài vậy?

Khẽ lắc đầu, Thẩm Bất Độ bưng bát lên, một hơi uống cạn bát canh.

“Ăn ngon thế này mà không chừa cho ta chút nào sao?”

Một giọng nam xa lạ vang lên cùng với tiếng cửa lớn kẽo kẹt, giọng điệu hơi hất lên, như thể mang theo móc câu. Thẩm Bất Độ còn chưa kịp phản ứng, mấy đứa nhỏ đã từ trên ghế bật dậy, mừng rỡ reo lên: “Thu đại ca, huynh về rồi!”

Người đẩy cửa bước vào khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, dáng người thẳng tắp, tóc buộc đuôi ngựa cao, da trắng mắt dài, đôi môi mỏng, chính là một dạng mỹ nhân lạnh lùng tiêu chuẩn.

Đôi mắt dài hẹp của mỹ nhân quét một vòng, lập tức chuẩn xác dừng trên người Thẩm Bất Độ, khẽ nhướng mày: “Có khách à?”

“Không phải khách.” Tống Dịch Phàm cười hề hề đứng dậy giới thiệu: “Vị này là Thẩm Độ, còn đây là Tạ Vân, đều là người mới của Chân Thiện Tông chúng ta. Còn vị này là Thu Vãn Nhiên, mấy ngày trước ra ngoài nên các ngươi chưa từng gặp.”

Thẩm Bất Độ đã từng nghe Lý Tinh Vũ và những người khác nhắc tới cái tên này không ít lần, ấn tượng rất sâu sắc, bởi vì nghe nói Thu Vãn Nhiên là một vị luyện khí sư.

Mà trong tu chân giới hiện tại, luyện khí sư có thể nói là một nghề nghiệp tôn quý, được săn đón nhất.

Tuy nghề luyện đan cũng tốt, nhưng so với luyện khí vẫn còn kém một bậc, bởi vì luyện đan sư chủ yếu chế ra các loại đan dược trị thương hoặc độc dược gϊếŧ người, còn luyện khí sư lại có thể rèn ra các loại vũ khí, đại pháp khí có sức chiến đấu cho tu sĩ.

Không một tu sĩ nào lại không mong sở hữu cho mình một món pháp khí bản mệnh mạnh mẽ, vì thế, những luyện khí sư xuất sắc luôn được săn đón nồng nhiệt, thậm chí địa vị trong môn phái còn cao quý hơn cả một số đại trưởng lão.

"Thẩm Độ?" Quả nhiên, Thu Vãn Nhiên cũng từng nghe qua cái tên này: "Là Thẩm Độ của Thẩm gia ở Bình Nguyên kia sao?"

"Đúng vậy." Lý Tinh Vũ sợ Thu Vãn Nhiên hiểu lầm, vội vàng nói: "Nhưng những gì chúng ta nghe trước đây chỉ là lời đồn! Thẩm đại ca rất lợi hại, biết luyện đan, biết thương pháp, còn biết cả Âm Sát Thuật!"

Trải qua quãng thời gian được chỉ dạy, Lý Tinh Vũ đã hoàn toàn biến thành tiểu mê đệ của Thẩm Độ, hận không thể để thiên hạ đều biết Thẩm đại ca của mình lợi hại đến nhường nào, có xu thế thay thế cả vị trí của Thẩm chưởng môn trong lòng hắn.

Nhϊếp Vi Ngọc cũng hớn hở tiếp lời: "Huynh chưa từng thấy cảnh Thẩm ca một mình đơn độc đấu với đám người Cuồng Lang Bang đâu, huynh ấy đánh bọn chúng tơi bời hoa lá, đúng là đẹp mắt đến mức nổ tung luôn!"