Chương 38: Canh gà

“Tiểu Vân, lại bắt thêm một con nữa giúp ta.” Tống Dịch Phàm ôm trong ngực một con gà mái đang giãy giụa kịch liệt, cánh gà quạt làm y không mở nổi mắt: “Con trong cùng kia kìa, con béo nhất đó…”

Chuồng gà của Chân Thiện Tông được nuôi rất kỹ, từng con một đều béo tốt, chạy nhanh như bay, bắt chúng cũng chẳng dễ dàng gì. Tống Dịch Phàm đoán cái thân hình nhỏ nhắn của Tạ Vân e là sẽ khó mà khuất phục nổi con gà béo nhất kia, vừa định tiến lên giúp một tay, thì thấy Tạ Vân đã lặng lẽ đi đến góc của hàng rào gỗ, cứ như đoán trước được hướng con gà sẽ chạy, duỗi tay ra lập tức dễ dàng tóm được nó.

“Lợi hại!” Tống Dịch Phàm ngẩn ra một chút, sau đó lập tức bật cười tán thưởng.

Y dẫn Tạ Vân vào nhà bếp: “Dạo này mọi người cực khổ quá rồi, trưa hôm nay làm một nồi canh gà, bồi bổ cho mọi người một trận cho đã!”

“Tống thúc.” Tạ Vân ngẩng đầu lên, bỗng nhiên nói: “Để ta nấu canh này đi.”



“Oa, món ngon gì vậy, thơm quá đi mất!”

Người đầu tiên mò theo mùi hương tới là Nhϊếp Vi Ngọc, nàng nhìn nồi canh gà bốc hơi nghi ngút trên bàn, nước miếng suýt chút nữa đã rơi xuống, lập tức gắp một miếng thịt gà, thổi phù phù mấy cái sau đó ném vào miệng, kết quả bị nóng đến mức phải hít hà liên hồi.

Tống Dịch Phàm nhìn dáng vẻ của nàng mà đau đầu không thôi, đấm ngực dậm chân mắng: “Xem con kìa, xem con kìa, còn ra dáng một cô nương nữa hay không hả?”

Nhϊếp Vi Ngọc đã miễn dịch với lời càm ràm của y từ lâu, nuốt miếng thịt trong miệng xuống, lại thỏa mãn gắp thêm miếng nữa: “Ngon quá! Nhưng mà Tống thúc, canh gà này không phải thúc nấu đúng không?”

“Ha, miệng con cũng thính thật đấy.” Tống Dịch Phàm bật cười, chỉ vào thiếu niên áo đen đang yên lặng sắp bát đũa: “Là Tiểu Vân nấu đấy. Sao con nếm ra vậy?”

“Gà thúc nấu thì thịt dai, nhai đã miệng, lần này thì ninh nhừ rồi, ăn mềm cực kỳ ngon.” Nhϊếp Vi Ngọc thỏa mãn nuốt một ngụm lớn thịt gà: “Ta đều thích hết!”

Thẩm Bất Độ nghe vậy liền cúi đầu nhìn vào bát. Quả nhiên, không biết con gà này đã được hầm bao lâu, thịt mềm nhừ mà vẫn giữ nguyên độ ngọt, nước canh thì đặc sánh thơm ngào ngạt, còn được tỉ mỉ hớt sạch lớp mỡ bên trên, làm người ta vừa nhìn đã thèm thuồng.

Tạ Vân múc canh cho từng người, mỗi bát đều gắp năm miếng thịt gà, đến lượt Thẩm Bất Độ thì vẻ mặt không đổi sắc mà gắp liền chín miếng, đặt một bát canh đầy ắp trước mặt hắn.

Thẩm Bất Độ thì không để tâm đến mấy chi tiết đó, cười cười nói đa tạ, sau đó gắp một miếng thịt đưa vào miệng. Miếng thịt mềm thơm trôi thẳng xuống cổ họng, trong bụng lập tức dâng lên một cảm giác ấm áp, vô cùng dễ chịu.

Hắn hơi híp mắt lại, thoải mái thở ra một hơi.

Nói đến Thẩm Bất Độ, kỳ thực hắn là người vừa tùy tiện lại vừa khó chiều.

Hắn chưa từng coi trọng hình thức, không giống các vị chưởng môn, tông chủ hay cung chủ khác, ra ngoài thì phải có người tiền hô hậu ủng, kiệu lớn tám người khiêng, chỗ ở thì nhất định phải nguy nga tráng lệ, đầu đội mũ tử kim, thắt đai ngọc trắng, mười ngón tay đeo chín cái nhẫn lớn lóa mắt.

Hắn có thể ngủ ở bất cứ đâu, ra ngoài không tìm được khách điếm thì một ngôi miếu hoang hay thậm chí một nhành cây cũng đủ cho hắn yên giấc.

Hắn cũng không mấy quan tâm đến vấn đề ăn mặc, toàn thân chỉ có hai màu trắng xanh, nói hay thì gọi là thanh đạm nhã nhặn, nói khó nghe chính là lười biếng cẩu thả.

Nhưng ăn uống thì lại khác.

Hắn không thích đồ ngọt, cảm thấy nam nhân mà thích ngọt thì không mạnh mẽ.

Chịu không nổi đồ chua, đi ngoài đường chỉ cần thấy trẻ con ăn kẹo hồ lô là đã rùng mình.