Chỉ thấy Tống Dịch Phàm, rõ ràng đã gần đến nơi, vậy mà dưới chân lại đột ngột lệch hướng, quẹo sang bên phải!
Cố Yên Vũ ngẩn người, theo phản xạ gọi: “Tống thúc, thúc đi đâu vậy?”
Nào ngờ Tống Dịch Phàm giống như không nghe thấy nàng nói, lại đi sang phải thêm vài bước, vẻ mặt dường như cũng lộ ra chút mơ hồ, bước chân khựng lại, sau đó lại quay đầu sang một hướng khác!
Y bước tới bước lui, trông chẳng khác nào một con kiến nhỏ bị lạc đường, cứ thế bắt đầu đi loanh quanh trên khoảng đất trống!
Dù cho xưa nay Cố Yên Vũ luôn nổi danh khéo léo dịu dàng, tâm tư kín đáo nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ này cũng không khỏi sững sờ, hai mắt tròn xoe.
Nhưng nàng vốn thông tuệ, rất nhanh đã tinh tế nhận ra, từ đầu chí cuối Tống Dịch Phàm chỉ quanh quẩn trong phạm vi ba hòn đá mà Thẩm Bất Độ vừa mới đặt xuống, tựa như bị một luồng sức mạnh vô hình trói buộc, không thể thoát ra ngoài.
"Chuyện này... Có liên quan đến mấy viên đá và cành cây mà vừa nãy huynh sắp đặt không?" Cố Yên Vũ cảm nhận được nhịp tim mình tăng gia tốc, nàng hiểu đó là do kích động, hy vọng và khát khao dâng trào: "Đây chính là "trận pháp" mà huynh vừa nhắc đến sao?"
"Không sai." Thẩm Bất Độ khẽ cười một tiếng: "Trận pháp không đòi hỏi người bày trận phải có linh lực thâm hậu, nhưng lại yêu cầu khắc nghiệt đối với tinh thần lực, niệm lực và năng lực quan sát. Đây tuyệt đối không phải thứ có thể học được trong một sớm một chiều, cần phải không ngừng nghiên cứu, thậm chí chịu đựng không ít gian khổ."
Hắn hỏi: “Muội đã quyết tâm học?"
"Ta quyết tâm." Thiếu nữ không chút do dự đáp lời, ánh mắt trong sáng kiên định nhìn thẳng vào Thẩm Bất Độ: "Cầu xin Thẩm công tử chỉ giáo!"
Thẩm Bất Độ gật đầu, thấy Tống Dịch Phàm trong trận đã xoay đến mức hoa mắt chóng mặt, bèn tiến lên hai bước, nhẹ nhàng giơ chân đá gãy cành cây dưới đất.
Theo tiếng "rắc" giòn tan của cành cây gãy vụn, tựa như mây đen tan biến trong khoảnh khắc, gió mát khẽ lướt qua xua tan sương mù. Ánh mắt hỗn loạn thất thần của Tống Dịch Phàm rốt cuộc cũng tụ lại được tiêu cự, y vội vã ba chân bốn cẳng chạy về phía bọn họ, sắc mặt tràn đầy vẻ kinh hoảng: "Gặp quỷ rồi! Vừa rồi không hiểu sao, rõ ràng thấy hai người ở ngay đằng kia, vậy mà làm thế nào cũng không thể bước tới được!"
Thẩm Bất Độ bật cười, vỗ vai y, chậm rãi giải thích nguyên do.
Tống Dịch Phàm nghe xong cũng không nổi giận, ngược lại còn phấn khích, vô cùng kỳ lạ nói: "Trên đời lại có thứ thần kỳ như vậy? Vậy... Vừa rồi đó là trận gì?"
"Thất Hướng Trận." Thẩm Bất Độ giải thích: "Như tên gọi, là một loại khốn trận có thể làm người ta mất phương hướng."
Tống Dịch Phàm không am hiểu thuật pháp, chỉ biết liên tục tán thưởng thần kỳ quá thần kỳ quá. Mà trong khoảnh khắc ấy, trong lòng Cố Yên Vũ lại dấy lên vô vàn suy nghĩ: nếu chỉ làm một người lạc lối đã là thế này, vậy nếu làm cả một đám người mất phương hướng thì sao? Nếu trong chiến trận, làm đối phương thất tán thì sao?
Nàng vô thức liếc nhìn Thẩm Bất Độ, trong ánh mắt giao nhau đối phương đã lập tức nhìn thấu suy nghĩ của nàng, khóe môi khẽ nhếch lên, đưa ra đáp án khẳng định: "Bày trận, ngoài việc cần người bày trận tinh thông đạo lý trận pháp, phần lớn còn cần mượn sức ngoại vật. Vừa rồi ta lấy cành cây làm trận nhãn, nhưng nếu đổi thành bảo khí, thậm chí thánh khí, thần khí, thì uy lực của trận pháp sẽ được khuếch đại gấp ngàn vạn lần."
Gấp ngàn vạn lần!
Trong lòng Cố Yên Vũ khẽ chấn động thật mạnh, ánh sáng trong mắt nàng bừng lên từng chút từng chút.
Ngay khoảnh khắc ấy, nàng như đã thấy rõ con đường tương lai của mình.