Lý Tinh Vũ và Nhϊếp Vi Ngọc đều là những học trò thông minh, chịu thương chịu khó, nhờ chăm chỉ luyện tập, cuối cùng cũng dần nắm bắt được bí quyết của Âm Sát Thuật, đã có thể dung hợp linh lực vào âm phù.
Ngược lại, bên phía Cố Yên Vũ lại xảy ra chút vấn đề.
Không phải nàng không thông minh hay không chịu cố gắng, trái lại, cô nương này kỳ thực là người linh tuệ nhất trong đám trẻ. Thế nhưng trên con đường tu hành, không chỉ cần đầu óc linh hoạt là đủ.
Thiên tư của nàng không đủ.
Thiên tư kém cỏi trong tu hành cũng chia ra nhiều loại, có người như Thẩm Độ có linh căn nhưng bẩm sinh kinh mạch bế tắc, có người như Tạ Vân hoàn toàn không có linh căn, không thể tu luyện, cũng có người như Cố Yên Vũ, linh căn mỏng manh, linh lực yếu ớt.
Nàng có ngộ tính rất cao, tốc độ học tập nhanh nhất trong số mọi người, đã có thể điều động âm phù để công kích… Nhưng vấn đề ở chỗ, dù nàng đã dốc hết toàn lực, âm sát của nàng cũng không thể cắt đứt nổi một sợi tóc mảnh.
“Ta đã cố hết sức rồi.” Thiếu nữ lam y vẫn mỉm cười ôn hòa, chỉ là nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trong đáy mắt nàng có một tia chua xót nhàn nhạt: “Có lẽ ta thật sự không thích hợp để tu hành.”
Ở Bắc Hoang hỗn loạn và hiểm ác này, muốn sống yên ổn, chí ít phải có bản lĩnh tự bảo vệ mình. Bao năm qua, nàng chưa từng từ bỏ việc tu luyện, cũng từng cùng Nhϊếp Vi Ngọc, Lý Tinh Vũ học qua đủ loại binh khí, công pháp.
Tiếc là, linh lực của nàng không đủ để thi triển đao kiếm, dù cố gắng thế nào cũng vô ích, nay khó khăn lắm mới gặp được Âm Sát Thuật là một môn có kỹ năng thích hợp với kẻ linh lực yếu, cứ ngỡ tìm được đường ra, nào ngờ cuối cùng vẫn thất bại.
“Tuy tính tình Tiểu Ngọc có chút nóng nảy, nhưng ta thực sự rất ngưỡng mộ muội ấy, vì muội ấy có năng lực bảo vệ người mà mình muốn bảo vệ.” Cố Yên Vũ ngẩng đầu nhìn thiếu nữ hồng y đang tập luyện âm sát cùng Lý Tinh Vũ: “Muội ấy luôn nói với ta đừng lo lắng, muội ấy nhất định sẽ trở thành một nữ hiệp, cả đời che chở cho ta…”
Nàng cười nhẹ, trong nét dịu dàng có chút bi thương khó nhận ra: “Ta đương nhiên tin muội ấy, nhưng ta không muốn mãi mãi trở thành gánh nặng của muội ấy.”
Thẩm Bất Độ nói: “Muội ấy chưa chắc đã nghĩ như vậy.”
“Ta biết.” Cố Yên Vũ thấp giọng đáp: “Là ta tự mình cảm thấy ta đang kéo chân muội ấy.”
Thẩm Bất Độ vuốt cằm trầm ngâm.
Một thiếu nữ thông tuệ như Cố Yên Vũ, ở Thượng Linh giới vốn dĩ rất được trọng dụng, dù đặt ở đâu cũng sẽ là học trò được tiên sinh quý mến, con đường lựa chọn của nàng cũng rộng mở, dù là luyện đan, luyện khí hay y thuật, chắc chắn đều có thể đạt được thành tựu.
Thế nhưng, hiện tại nàng đang ở Bắc Hoang. Người bình thường muốn tự bảo vệ mình ở nơi hỗn loạn phức tạp này còn khó, huống chi là một thiếu nữ còn trẻ tuổi, dung mạo như hoa như ngọc? Sự nhòm ngó của Cuồng Lang Bang đã là minh chứng quá rõ ràng.
Vậy nên việc cấp bách, là phải để đám nhỏ này có đủ năng lực bảo vệ bản thân, không bị người khác ức hϊếp.
Thẩm Bất Độ nhìn Cố Yên Vũ một cái, hỏi: “Muội có muốn học trận pháp không?”
Hiển nhiên Cố Yên Vũ chưa từng nghe qua danh từ này, có hơi nghi hoặc lặp lại: “Trận pháp?”
Thẩm Bất Độ liếc thấy Tống Dịch Phàm đang bưng khay dưa hấu đi tới, ánh mắt thoáng mang theo ý cười, nói với Cố Yên Vũ: “Nhìn kỹ.”
Cố Yên Vũ mơ hồ nhìn theo hắn. Chỉ thấy Thẩm Bất Độ liếc qua mặt đất, cúi người nhặt ba viên đá lên, lấy khoảng cách chừng một trượng đặt ở ba điểm, sau đó lại nhặt một cành cây khô, tùy ý cắm xuống đất.
Động tác của hắn cực kỳ tùy tiện, Cố Yên Vũ hoàn toàn không hiểu hắn đang làm gì, trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Đúng lúc ấy, Tống Dịch Phàm bưng dưa hấu tới cho Lý Tinh Vũ và Nhϊếp Vi Ngọc, sau đó lại hướng về phía hai người họ.
Ngay sau đó, một màn khó tin xảy ra…