Chương 34: “Kiếp này... Ta không muốn nhận đệ tử nữa.”

Lý Tinh Vũ lập tức gật đầu tin ngay không chút nghi ngờ. Cũng đúng, dù Thẩm đại ca ở gia tộc không được coi trọng, nhưng dù sao Thẩm gia cũng thâm hậu, có lưu giữ bí tịch võ học của Thẩm chưởng môn cũng chẳng phải chuyện lạ.

Mà Thẩm đại ca lại càng lợi hại, từ lúc còn chưa có tu vi đã có thể chỉ cần nhìn thương pháp liền nhớ được chiêu thức, vừa thi triển ra đã mạnh mẽ như vậy, đúng là kỳ tài hiếm thấy!

Không chỉ có thiên phú võ học tuyệt luân, tính tình Thẩm đại ca cũng cực kỳ tốt, kiên cường bất khuất, ôn hòa cẩn trọng, lúc nguy nan lại luôn che chở bọn họ, bây giờ còn kiên nhẫn không ích kỷ mà truyền thụ Âm Sát Thuật cùng thương pháp…

Hắn quả thực là một người vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng!

Dù thời gian chung sống với nhau không dài, y càng ngày càng bị phong thái của người trước mắt hấp dẫn, bị thực lực cùng nhân phẩm ấy thuyết phục.

Trái tim đập thình thịch, trong đầu thiếu niên bỗng nảy ra một ý niệm, y không kìm được mà bất giác buột miệng hỏi…

“Thẩm đại ca.” Y vừa chân thành vừa căng thẳng nói: “Ta thật sự rất bội phục huynh... Ta muốn bái huynh làm sư tôn, từ nay theo huynh học đạo tu hành, huynh, huynh có bằng lòng không?”

Tạ Vân ở cách đó không xa bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm hai người kia.

Thẩm Bất Độ cũng thoáng ngẩn ra.

Năm nay Lý Tinh Vũ chưa tròn mười lăm, dung mạo tuấn tú ngay thẳng, bản tính chất phác thiện lương, thiên tư lại cực kỳ xuất chúng, chịu khổ chịu nhọc cũng không than thở.

Một mầm non tốt như vậy, dù đặt ở nơi nhân tài lớp lớp như Thượng Linh giới, cũng chắc chắn bị người ta tranh nhau thu nhận làm đệ tử.

Dường như hắn thất thần trong khoảnh khắc, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ mặt, mỉm cười, mang theo vài phần áy náy: “Vẫn là thôi đi.”

“A…” Trên mặt Lý Tinh Vũ không giấu nổi vẻ thất vọng, buồn bã lại thấp thỏm hỏi: “Tại sao? Là do ta không đủ tốt sao…”

“Ngươi đã rất ưu tú rồi.” Thẩm Bất Độ vỗ vỗ vai thiếu niên, giọng nói ôn hòa: “Dù không làm sư tôn của ngươi, nếu có thắc mắc cái gì thì cứ tới hỏi ta, cũng chẳng có gì khác biệt.”

Hắn hơi ngẩng đầu lên, ngắm nhìn những tán lá xanh mướt trên đầu, thuận tay ngắt một chiếc, đưa lên miệng nhai, nếm vị đắng nhè nhẹ lan ra, tự nói như đang thì thầm: “Kiếp này... Ta không muốn nhận đệ tử nữa.”

Câu nói ấy rất nhỏ, Lý Tinh Vũ đang ngập tràn thất vọng nên cũng không để tâm, nhưng Tạ Vân ở cách đó không xa lại nghe rành rọt từng chữ một.

“A… Tiểu Vân ca ca!” Nguyễn Nhuyễn đột nhiên nhỏ giọng kinh hô: “Tay huynh chảy máu rồi kìa!”

Tạ Vân cúi đầu nhìn, vốn dĩ hắn đang bện cào cào bằng cỏ cho Nguyễn Nhuyễn, vừa nãy lỡ tay, mà cỏ kia lại cứng, không cẩn thận bị cứa một đường.

Trên lòng bàn tay nổi lên vết cắt đỏ sẫm, máu theo da thịt chầm chậm nhỏ xuống.

Tạ Vân ngẩng đầu, lại nhìn sang Thẩm Bất Độ.

Người nọ đang mỉm cười dịu dàng an ủi Lý Tinh Vũ đang ủ rũ, hoàn toàn không chú ý đến động tĩnh bên này.

“Không sao.” Y thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt lau vết máu trên tay.

“Không đau.”