Chương 33: Không được làm nũng!

Lý Tinh Vũ lập tức dừng tay, nghi hoặc hỏi: "Thẩm đại ca, sao vậy?"

Thẩm Bất Độ nhặt lấy quyển thương pháp đặt trên tảng đá, lật xem vài trang, chỉ liếc mắt một cái đã nói: "Đừng luyện nữa. Thương pháp này là giả."

Lý Tinh Vũ: "… Hả!!"

Thẩm Bất Độ bất đắc dĩ nói: "Ngươi luyện lâu như vậy, chẳng lẽ chưa từng thấy có chỗ nào bất ổn sao?"

… Có.

Quả thực, tuy chiêu thức trong sách nhìn qua giống hệt những gì y thấy trong Lưu Ảnh Thạch, nhưng khi thực sự thực hành theo những chỉ dẫn ấy, sẽ phát hiện một số chi tiết cực kỳ gượng gạo.

Nhưng y chưa từng nghi ngờ thương pháp có vấn đề, dù sao đây là thương pháp của Thẩm tiền bối mà...

"Dù là bản thân Thẩm Bất Độ cũng khó tránh khỏi có sơ sót." Thẩm Bất Độ tựa như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng thiếu niên, thản nhiên nói: "Huống hồ quyển sách này hoàn toàn không phải do hắn tự tay biên soạn."

Lý Tinh Vũ: "…"

Nhìn sắc mặt của y, rõ ràng thiếu niên đã bị sự thật tàn nhẫn này đả kích đến ngơ ngác.

Một đứa trẻ ngốc nghếch như vậy đúng là chẳng có mấy ai… Thẩm Bất Độ vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Có điều, cầm quyển thương pháp sai sót trăm bề như thế mà còn tự học được tới trình độ này, thiên tư của thiếu niên quả thực không thể xem thường.

"Kháng Long Hữu Hối khác với chiêu trước Phi Long Tại Thiên, chỗ tinh diệu nằm ở một chữ ‘Thoái’." Thẩm Bất Độ cầm lấy cây thương Phong Hỏa trong tay thiếu niên, nói: "Vừa rồi thương ý của ngươi thế như chẻ tre, khí thế bức người, đã lĩnh ngộ được tinh túy của Phi Long Tại Thiên. Thế nhưng cũng có nhược điểm rõ rệt, thế công quá gấp, khó bề thu lại, một khi bị đối phương nắm bắt sơ hở, bản thân sẽ bị trọng thương."

"Kháng Long Hữu Hối là để ngươi học cách thu thế."

Vừa dứt lời, cổ tay hắn đẩy mạnh về phía trước, mũi thương thẳng tắp đâm về phía mặt Lý Tinh Vũ, động tác dứt khoát, tốc độ nhanh đến mức đối phương căn bản không kịp né tránh, tim nhất thời như ngừng đập!

Trong mắt thiếu niên phản chiếu mũi thương lạnh lẽo như băng đang lao đến, ngay lúc y tưởng mình sẽ máu nhuộm đương trường, chỉ thấy trước mắt hoa lên, còn chưa kịp nhìn rõ xảy ra chuyện gì, sát khí sắc bén đã tiêu tán sạch sẽ!

Nhìn lại Thẩm Bất Độ, đối phương đã ung dung thu thương, còn khẽ xoay một vòng thương hoa, nhướng mày mỉm cười nhàn nhạt.

Sự kinh ngạc trên mặt Lý Tinh Vũ hoàn toàn không che giấu được… y hoàn toàn không nhìn thấy Thẩm Bất Độ đã thu chiêu như thế nào, lại còn thu một cách sạch sẽ gọn gàng đến như vậy!

Nếu có thể thuần thục sử dụng chiêu này, khả năng cơ động và biến hóa trong chiến đấu sẽ tăng lên gấp bội!

"Thẩm đại ca!" Hai mắt thiếu niên sáng rực, bước nhanh lên túm chặt tay áo Thẩm Bất Độ: "Xin huynh dạy ta đi!"

"Được thôi được thôi." Thẩm Bất Độ mỉm cười: "Đừng làm nũng."

Lúc này Lý Tinh Vũ mới ý thức được mình vì quá kích động mà thất thố, mặt lập tức đỏ bừng, vội buông tay áo, lúng túng chuyển chủ đề, nhỏ giọng hỏi: "Thẩm đại ca, huynh lợi hại quá đi, cái gì cũng biết!"

Nói rồi y lại cảm thấy có chỗ không đúng, ngây ngô hỏi tiếp: "Nhưng chẳng phải Thẩm đại ca nói thương pháp đó là giả sao, vậy sao huynh lại học được thương pháp của Thẩm chưởng môn?"

Thẩm Bất Độ: "..."

Chậc, sao tiểu tử này đột nhiên lại không ngốc nữa rồi?

"Quyển sách này là giả." Thẩm Bất Độ thản nhiên bịa chuyện: "Nhưng trước kia ta từng may mắn được nhìn thấy chân truyền, bèn lưu tâm một chút."