Lý Tinh Vũ há hốc miệng, ngơ ra một lúc lâu mới tìm lại được tiếng nói: "Thẩm đại ca... Huynh... Huynh làm thế nào vậy?"
Đây cũng chính là nghi vấn chung của tất cả mọi người, vừa rồi rốt cuộc Thẩm Độ đã làm cái gì? Sao chỉ với mấy tiếng búng tay, lại có thể đánh tan đám người Cuồng Lang Bang rồi?
Thật sự là quá mức kỳ ảo!
"Vừa rồi." Trọng bá ho khan mấy tiếng, phẩy tay ngăn Tống Dịch Phàm muốn đỡ mình: "là Âm Sát Thuật đúng không?"
"Đúng vậy." Thẩm Bất Độ không ngờ có người nhận ra, nhìn sang Trọng bá, bình thản đáp: "Trước kia ta tình cờ đọc được một chút cổ tịch, cảm thấy Âm Sát Thuật rất thích hợp cho những người linh lực yếu kém, nên học qua loa một chút, không ngờ hôm nay lại có ích."
Hắn nói nhẹ nhàng như gió thoảng, dường như chỉ là thuận tiện giải thích lý do vì sao vừa xuất quan đã có thể thi triển Âm Sát Thuật. Nhưng trong lòng Trọng bá lại rung động mãnh liệt, ánh mắt già nua lấp lóe ánh sáng.
Âm Sát Thuật, là loại thuật pháp dùng linh lực dung nhập vào âm ba để tấn công. Có người trời sinh linh lực bạc nhược, không thể điều khiển binh khí như đao, thương, kiếm, kích, đành phải lùi bước tìm một con đường khác, mượn nhạc cụ tơ trúc làm vũ khí.
Tuy tiếng tơ trúc nghe mềm mại uyển chuyển, du dương êm tai, tưởng như chẳng dính dáng gì đến sát khí, nhưng bậc cao thủ Âm Sát chân chính lại có thể lấy tiếng đàn gϊếŧ người trong vô hình… Nổi danh nhất chính là Lộ Đan Tự, tam đệ tử của chưởng môn Thiên Nhai Thương Hải Môn - Thẩm Bất Độ, từng dùng một tấu khúc tiêu diệt sạch một ổ thổ phỉ hơn trăm người, đến cuối cùng đối phương vẫn không thể chạm vào một góc áo của hắn ta.
Vì thế nên người luyện Âm Sát Thuật phần lớn đều tinh thông âm luật, càng là nhạc khí có âm sắc du dương sáng sủa, lại càng thích hợp làm vũ khí.
Nhưng vừa rồi Thẩm Bất Độ dùng cái gì?
Hắn chỉ dùng tiếng búng tay!
Chỉ với mấy tiếng búng tay, lại có thể khiến một kẻ cầm đầu của Cuồng Lang Bang liên tiếp bại trận. Thẩm Bất Độ tuyệt đối không chỉ là "hiểu biết sơ qua" như hắn nói, mà trình độ đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa!
Trong lòng Trọng bá cuồn cuộn muôn dòng suy nghĩ, nhưng ngoài mặt vẫn trấn tĩnh, chỉ chắp tay hành lễ với Thẩm Bất Độ: "Hôm nay may mắn nhờ Thẩm công tử ra tay cứu giúp, nếu không Chân Thiện Tông chúng ta đã thật sự khó thoát khỏi kiếp nạn này... Xin công tử nhận của lão phu một lạy!"
"Trọng bá, ngài ngàn vạn lần đừng khách khí." Thẩm Bất Độ tiến lên một bước ngăn lại động tác của lão, không để lão nhân cúi thấp người: "Chư vị có ân với ta, ta cũng chỉ làm một việc nhỏ bé không đáng kể mà thôi, ngài bị thương không nhẹ, mau vào trong nghỉ ngơi đi."
Trọng bá gật đầu, nhìn hắn một cái thật sâu, ho khan mấy tiếng sau đó theo Tống Dịch Phàm vào nhà chữa thương. Chỉ còn mấy đứa trẻ nửa lớn nửa nhỏ ở lại, sau giây phút chấn động ban đầu thì lập tức hưng phấn nhảy nhót như một đàn chim sẻ nhỏ ríu rít, vây quanh hắn: "Thẩm đại ca, huynh lợi hại quá! Đúng là chân nhân bất lộ tướng!"
"Vừa nãy âm sát thuật gì đó, huynh có thể dạy cho ta không? Ta cũng muốn học!"
"Ta cũng vậy!" Ngay cả Nguyễn Nhuyễn cũng nhảy nhót góp vui, giọng nói non nớt vang lên: "Độ Độ, ta cũng muốn học!"
"Học cái gì mà học, còn chưa cao bằng củ cải." Thẩm Bất Độ khẽ búng trán Nguyễn Nhuyễn một cái: "Đi thổi bong bóng của ngươi đi."
Lời thì nói vậy, nhưng cuối cùng Thẩm Bất Độ vẫn gật đầu đáp ứng. Dù sao hắn cũng không thể bảo vệ đám nhỏ này cả đời, để bọn họ sớm ngày trưởng thành mạnh mẽ, mới là sự trợ giúp tốt nhất.