Đến lúc đó, xảy ra hậu quả gì, bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ tới!
Mồ hôi lạnh túa ra trên thái dương, Tống Dịch Phàm vội vàng suy nghĩ đối sách, nhưng lũ tham lam kia nào có cho y cơ hội, gần như không kiên nhẫn mà hạ lệnh: "Lên!"
Đám người Cuồng Lang Bang như bầy sói đói sáng mắt, trong chớp mắt đã vung vũ khí xông tới!
Lý Tinh Vũ và Nhϊếp Vi Ngọc nắm chặt vũ khí trong tay, đang định liều mạng đánh trả, thì chỉ thấy trong nháy mắt, một tầng ánh sáng lục nhạt từ mặt đất bốc lên, bao phủ lấy toàn bộ bọn họ, ngăn cản đợt tấn công dữ dội.
Tinh thần mọi người chấn động, đồng thanh hô: "Trọng bá!"
Hoá ra vừa rồi trong lúc hỗn loạn, Cố Yên Vũ đã nhanh chóng đi mời Trọng bá tới.
Tuy tuổi chả Trọng bá đã cao, lại ẩn cư quanh năm, nhưng dù sao cũng là chưởng môn của một phái, lúc này nguy cấp, lão vận dụng tu vi chống đỡ một đạo kết giới phòng ngự, bảo vệ đám hậu bối phía sau.
“Lão già không biết điều!" Tên mắt híp chửi tục một câu, sau đó lớn tiếng hô: "Chỉ cần hạ được Chân Thiện Tông, bang chủ nhất định sẽ trọng thưởng! Đến lúc đó muốn bao nhiêu có bấy nhiêu! Lão già này chỉ là mạnh miệng mà thôi, gắng gượng chẳng được bao lâu, các huynh đệ, xông lên cho ta!"
"Xông lên! Gϊếŧ hết bọn chúng!"
"Đập nát cái vỏ rùa này!"
Lòng tham bốc lên, con người có thể phát ra sức mạnh vô hạn, hai mươi mấy người của Cuồng Lang Bang nghe nói có thưởng, lập tức như phát điên, hung hãn vung gậy đập ầm ầm vào kết giới màu lục nhạt kia.
Hai tay Trọng bá duy trì kết giới, sắc mặt cũng dần trở nên tái nhợt, cố sức phun ra vài chữ: "Dịch Phàm, mau đưa bọn trẻ đi!"
Tống Dịch Phàm hoảng loạn, Nhϊếp Vi Ngọc vội vã kêu lên: "Chúng ta đi rồi, ngài thì sao?!"
"Không đi thì sẽ chết hết cả đám!" Trọng bá tức giận đến mức máu dâng lên cuống họng, cộng thêm linh lực cạn kiệt nhanh chóng, khóe môi lão đã trào ra máu tươi, giọng nói khản đặc mà rít gào: "Mau đi!!"
Tống Dịch Phàm nhắm chặt mắt, cắn răng hạ quyết tâm, vươn tay kéo lấy Lý Tinh Vũ. Thế nhưng thiếu niên như mọc rễ dưới chân, sống chết cũng không chịu nhúc nhích.
Đang lúc lòng như lửa đốt, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng "rắc" rất nhỏ, nhưng trong lòng mọi người lại như có sấm sét nổ vang…
Kết giới phòng ngự đã bị nứt!
Tạ Vân nhìn chằm chằm về phía trước, sau đó quay đầu liếc nhìn cánh cửa phòng, trên mặt thoáng hiện vẻ do dự.
Ngay sau đó, y xoay cổ tay, đang định đứng dậy, thì chợt cảm thấy sau lưng có một luồng khí lưu nhỏ xíu đang chuyển động.
Sống lưng y chợt lạnh toát, vội vàng ngoảnh đầu lại.
Ánh sáng màu lục nhạt dần mờ đi, những vết rạn nứt trên kết giới ngày càng nhiều, sắp sửa vỡ tan hoàn toàn, sắc mặt Trọng bá cũng trở nên nhợt nhạt như xác chết.
Lý Tinh Vũ và Nhϊếp Vi Ngọc dốc hết sức truyền linh lực cho Trọng bá, nhưng cũng vô ích.
Lý trí bảo lúc này bọn họ phải bỏ chạy, chạy đi bất chấp tất cả, nhưng Trọng bá là người đã một tay nuôi dạy bọn họ lớn lên, bọn họ đã sống mười mấy năm trong Chân Thiện Tông này, bây giờ muốn vứt bỏ nơi nuôi dưỡng mình để trốn chạy, ai có thể làm được chứ?
Huống chi đối phương có hơn hai trăm người, muốn đuổi gϊếŧ bọn họ dễ như trở bàn tay, chạy đi thì còn có thể sống sót được bao lâu? Chạy tới nơi nào?
Chi bằng liều chết một trận!
Ánh mắt của thiếu niên thiếu nữ đều loé lên vẻ quyết tuyệt, đang định rút vũ khí ra liều mạng, thì có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai bọn họ.
Bàn tay ấy gầy gò trắng trẻo, khô ráo nhưng lại có một sức mạnh dị thường không thể cưỡng lại, kéo bọn họ lùi về phía sau.
Lý Tinh Vũ hoảng hốt ngẩng đầu nhìn bóng dáng trước mặt, bỗng ngẩn ra: "… Thẩm đại ca?"
Thẩm Bất Độ không quay đầu lại, chỉ đưa tay đặt lên mu bàn tay khô cằn như vỏ cây của Trọng bá. Một khắc sau, kết giới màu xanh nhạt như được hồi sinh, sáng rực trở lại, ngay khoảnh khắc tiếp theo chỉ nghe một tiếng "phách"...
Kết giới vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh nhỏ sắc bén, tựa vạn mũi tên đồng loạt bắn ngược ra ngoài!