Nhϊếp Vi Ngọc xoa xoa cằm: "Ta thấy nên dạy huynh ấy Nga Mi Thứ hoặc Nhạn Linh đao thì hợp hơn."
"Trước tiên có thể dạy một bộ quyền pháp dưỡng thân kiện thể." Tống Dịch Phàm cười tủm tỉm: "Để hắn bồi bổ thân thể trước đã."
Tuy Thẩm Bất Độ sắp sửa bước lên con đường tu luyện, nhưng hiển nhiên, chẳng ai trong đám người kỳ vọng quá cao vào hắn.
Một là vì "Thẩm Độ" năm nay đã hai mươi hai tuổi, sớm đã vượt quá giai đoạn luyện khí kỳ, trúc cơ kỳ tốt nhất của tu sĩ.
Hai là thân thể của hắn quá yếu, bệnh tật quanh năm, mọi người chỉ hy vọng hắn bước vào con đường tu đạo rồi thì có thể rèn luyện thân thể cường tráng hơn một chút, vậy đã là vô cùng mãn nguyện rồi.
Ừm, hoặc cùng lắm thì học thêm chút khinh công, để gặp nguy hiểm còn dễ bề chạy trốn.
Mọi người đang hăng say bàn luận nên dạy Thẩm Bất Độ môn võ công nào, thì đột nhiên, cửa viện bị người ta hung hăng đá văng ra: "Mở cửa!"
Vừa nghe thấy âm thanh ấy, sắc mặt mọi người của Chân Thiện Tông lập tức biến đổi, vẻ vui mừng tiêu tán sạch sẽ, ngay cả Tạ Vân đang ngồi trước cửa phòng Thẩm Bất Độ cũng chậm rãi ngước mắt lên.
Người ngoài cửa đương như cực kỳ thiếu kiên nhẫn, thấy không ai trả lời, giây tiếp theo liền gia tăng lực đạo dưới chân, một tiếng “ầm” vang lên, đá cánh cửa gỗ vỡ tan thành từng mảnh!
"Ay yo, đều có mặt cả nhỉ." Người ngoài cửa quả nhiên là người của Cuồng Lang Bang, dẫn đầu vẫn là tên mắt hí lần trước.
Hắn ta dẫn theo hai mươi mấy tên thuộc hạ, nghênh ngang bước vào từ cánh cửa bị phá nát: "Người đông đủ rồi thì tiện quá, ta có chuyện muốn tuyên bố đây."
Tống Dịch Phàm nhìn trận thế của đối phương, tim lập tức hẫng một nhịp, vội vàng móc túi tiền ra bước lên: "Đại ca, tiền đã chuẩn bị xong rồi, vẫn như lần trước..."
Nhưng nằm ngoài dự liệu, tên mắt hí kia lại dùng mu bàn tay gạt túi tiền ra: "Đừng vội. Lần này bọn ta đến không phải để thu tiền."
Mọi người đều sững sờ.
Không phải đến thu tiền?
Ý gì?
Tên mắt híp quét mắt một vòng nhìn vẻ mặt kinh nghi bất định của mọi người, lắc lư cây gậy bọc sắt trong tay, ung dung nói ra câu kế tiếp: "Chỉ có mấy người các ngươi mà chiếm nguyên mảnh đất lớn như vậy, chẳng phải quá phí phạm rồi sao?"
Hắn ta vừa dứt lời, sắc mặt của mọi người lập tức trở nên cực kỳ khó coi!
Tống Dịch Phàm cố gắng đè nén sự hoảng loạn, nhưng ý cười trên mặt đã hoàn toàn cứng đờ: "Ngài... Ngài có ý gì?"
"Từ hôm nay trở đi, Chân Thiện Tông các ngươi sẽ thuộc sự quản lý của Cuồng Lang Bang chúng ta." Tên mắt híp đắc ý nói: "Bang chủ chúng ta lòng dạ nhân từ, không đành lòng nhìn thấy cái môn phái nhỏ bé nghèo túng này không ai nương tựa, nên sai ta đến thu nhận các ngươi. Từ giờ trở đi, đất đai nhà cửa nơi đây cũng thuộc về bọn ta."
Thu phí bảo kê còn chưa đủ, bây giờ bọn chúng lại tham lam đến mức muốn nuốt trọn cả Chân Thiện Tông!
"Ngươi nằm mơ!" Đầu của Nhϊếp Vi Ngọc kêu ong ong, theo bản năng tiến lên một bước, chỉ thẳng trường đao trong tay vào đám người Cuồng Lang Bang, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi đao phản chiếu đôi mắt đỏ rực đầy hung ác của nàng, mang theo ý chí thà ngọc nát còn hơn ngói lành: "Kẻ nào muốn động vào tông môn của ta thì cứ bước lên thử xem!"
Sắc mặt tên mắt híp lập tức trầm xuống.
"Sao?" Hắn ta chậm rãi nói: “Rượu mời không uống lại đòi uống rượu phạt à?"
Hai mươi mấy tên thuộc hạ sau lưng hắn ta đều lộ vẻ hung hãn, cầm chặt gậy sắt, vây xung quanh.
Lần này Tống Dịch Phàm cũng không trách Nhϊếp Vi Ngọc lỗ mãng, bởi vì tình thế đã hoàn toàn khác với lần trước, nếu chỉ đòi tiền thì còn có thể nhịn, nhưng nếu Chân Thiện Tông thực sự bị Cuồng Lang Bang nuốt gọn, bọn họ sẽ trở thành cá nằm trên thớt, mặc người ta chém gϊếŧ!