“Ăn nói cẩn thận cho ta, đó gọi là khối gỗ, không phải đầu của ta.” Thẩm Bất Độ nhíu mày, vô cùng đau đầu: “Huống hồ, gỗ quan trọng hay tay ngươi quan trọng hơn? Chúng ta thương lượng đi, lần sau giận quá thì dùng chân giẫm, ngàn vạn lần không được dùng tay, được không?”
Tạ Kiến Hoan ngẩng đầu nhìn sắc mặt của hắn, lặng lẽ gật đầu.
Thần kỳ là từ đó về sau, Tạ Kiến Hoan tiến bộ vượt bậc.
Y vẫn có lúc tâm thần bất định, vẫn bứt rứt bất an, nhưng mỗi khi sắp bộc phát, tựa như luôn có một luồng sức mạnh ngăn y lại. Có mấy lần, thậm chí y đã giơ chân lên muốn đạp đổ, nhưng tới phút chót lại cố nhịn xuống, nhặt khối gỗ rớt dưới đất lên, phủi sạch bụi, nghiến răng nghiến lợi mà ép bản thân tiếp tục chồng lên.
Cứ thế lặp đi lặp lại, hai tháng sau, Tạ Kiến Hoan đã có thể chồng cả trăm khối gỗ thành hình thù vững chắc.
Y nhìn tòa thành trì gỗ trước mặt, ánh mắt dần dần lộ ra một tia mờ mịt và kinh ngạc, dường như chính bản thân y cũng không dám tin mình có thể làm được.
Thẩm Bất Độ không chút keo kiệt mà vỗ tay khen ngợi y một trận, sau đó cười híp mắt, phất tay một cái, đánh sập toàn bộ thành trì gỗ mà y cất công xây dựng.
Tạ Kiến Hoan: “...”
Y ngây người nhìn đống bừa bộn đó suốt nửa ngày, cần cổ cứng đờ quay lại nhìn Thẩm Bất Độ, đột nhiên rống lên một tiếng giống như phát điên, nhào thẳng tới, há miệng muốn cắn đứt cổ họng hắn.
Kẻ nào đó làm việc thất đức cười đến mức thở không ra hơi, vừa ngăn cản tiểu đồ đệ suýt chút nữa đã tức giận cắn người, vừa dịu dàng vỗ về liên tục. Khó khăn lắm mới dỗ dành được đối phương yên ổn, hắn liền xắn tay áo, ngồi xổm xuống đất với Tạ Kiến Hoan, nhặt từng khối gỗ lên, cẩn thận xếp lại từng cái một.
Về sau, đợi đến khi Tạ Kiến Hoan có thể bình tĩnh xếp hết hơn trăm khối gỗ, Thẩm Bất Độ mới chính thức bắt đầu dạy y tu hành.
Đây là đệ tử đầu tiên của hắn, hắn dốc hết tâm huyết truyền dạy, thậm chí còn dụng tâm hơn cả khi đối đãi với huynh đệ Lý gia. Hắn gần như cầm tay chỉ dạy Tạ Kiến Hoan cách dẫn khí nhập thể, cách nhập định tọa thiền, truyền thụ cho y "Thanh Phách Quyết", giúp đối phương thanh trừ và áp chế sát khí trong cơ thể.
Hắn biết Tạ Kiến Hoan thích hợp dùng đao, nhưng cuối cùng vẫn quyết định dạy y kiếm pháp, vì kiếm là quân tử trong các loại binh khí, có phong thái chính trực, có thể tu thân dưỡng tính.
Mà Tạ Kiến Hoan cũng không phụ lòng hắn, trên con đường tu tiên lại bộc lộ thiên tư kinh người, tốc độ học tập cực nhanh, chỉ mất một năm đã thành công đạt được trúc cơ kỳ, nhanh hơn không biết bao nhiêu lần so với những đệ tử nhập môn đã nhiều năm còn đang quanh quẩn ở luyện khí kỳ, làm cho toàn bộ Thiên Nhai Thương Hải Môn đều chấn động không thôi.
Sát khí trong cơ thể y cũng dần dần được khắc chế, tính tình được mài giũa đến mức còn trầm ổn, vững vàng hơn người thường.
Y từng phụ trợ Thẩm Bất Độ luyện chế Hộ Tâm Đan, ôm hỏa thạch canh giữ lò luyện suốt bảy ngày bảy đêm, trong lúc đó không hề xảy ra chút sai sót nào.
Y dần dần trở nên cao lớn, tuấn tú, trầm ổn, kiên nghị. Dù trước mặt người ngoài luôn im lặng ít nói, yên lặng đứng sau lưng Thẩm Bất Độ không nói một câu, nhưng khí chất và ánh sáng tỏa ra từ người y đã dần khiến người khác không thể coi thường, thậm chí bắt đầu phải ngẩng đầu nhìn lên.
Phong mang của thiếu niên làm sao giấu được?
Đơn thương độc đấu với Xung Tiêu Môn, ban đêm chiến với Hồng Sơn Cốc, vượt ngàn dặm bắt Chúc Hoan, rút kiếm chấn động cả Côn Luân… Bảy năm tiếp theo, chiến tích lẫm liệt của Tạ Kiến Hoan vang danh thiên hạ, dần dần giống như sư tôn của y năm xưa, trở thành một truyền kỳ sáng chói trong thế hệ trẻ.