Chương 22: Đồ đệ tốt

Thẩm Bất Độ không ngờ đêm khuya thế này lại gặp y: “Sao còn chưa ngủ?”

Tạ Vân đáp: “Không buồn ngủ.”

Vừa nói, y đã đi đến khép cửa sổ đang mở, sau đó lại vào trong buồng lấy ra một chiếc chăn mỏng, đưa cho Thẩm Bất Độ.

Thẩm Bất Độ không ngờ đứa nhỏ này lại chu đáo như thế, cười khẽ đa tạ một câu.

Tạ Vân nhìn hắn đắp chăn lên người, sau đó tiến đến ngồi bên cạnh cách một khoảng, chỉ vào viên hỏa thạch trong tay hắn, nhẹ giọng hỏi: “Ta có thể giúp một tay không?”

“Đa tạ.” Thẩm Bất Độ cười nói: “Nhưng cái này khó điều khiển, vẫn nên để ta làm thì hơn.”

Tạ Vân không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng đôi mắt đen nhánh nhìn hắn, ánh mắt kia mang hàm ý rõ ràng rằng nếu hắn không đồng ý, thì sẽ cứ nhìn mãi như vậy.

Thẩm Bất Độ: “...”

Vốn dĩ hắn chẳng có cách nào với trẻ nhỏ, đành phải làm mẫu một lần, sau đó đưa hỏa thạch cùng con dao nhỏ cho Tạ Vân. Thiếu niên giơ hai tay đón lấy, làm theo động tác của Thẩm Bất Độ lúc nãy, dùng dao nhỏ gọt từng lớp phấn thạch. Lần đầu chưa điều khiển tốt, nhưng sau vài lần thử, hai tay y càng lúc càng vững, chẳng bao lâu đã thao tác chuẩn xác không sai.

Thẩm Bất Độ không ngờ đứa nhỏ này lại có chút thiên phú, mỉm cười khen: “Ngộ tính không tồi.”

Không biết là Tạ Vân ngại ngùng hay vì điều gì, y không trả lời, chỉ hơi cụp mắt, đoan chính ngồi trước lò luyện đan, tay cầm viên hỏa thạch, chăm chú nhìn lửa lò. Nửa bên mặt của thiếu niên được ánh lửa hắt lên sắc ấm dịu nhẹ, vẻ mặt bình thản trầm tĩnh đến vượt xa độ tuổi, tựa như có thể ngồi im bất động, thiên trường địa cửu, cho đến khi biển cạn đá mòn.

Không hiểu vì sao, nhìn thấy dáng vẻ này của y, trong đầu Thẩm Bất Độ bỗng nhiên vô thức hiện lên một thân ảnh…

Chính là vị đệ tử “tốt” kia của hắn, người đã từng khi sư diệt tổ - Tạ Kiến Hoan.

Khi Thẩm Bất Độ gặp được Tạ Kiến Hoan, bản thân hắn cũng chưa lớn, vừa tròn hai mươi.

Năm ấy, Lý Ung qua đời, hắn bất ngờ tiếp nhận chức chưởng môn của Thiên Nhai Thương Hải Môn.

Một tiểu tử vừa tới tuổi đội mũ, bỗng nhiên tiếp quản một môn phái to lớn như thế, đoạt lấy một địa vị giống như lửa bỏng tay trong giới tu chân, thử hỏi sẽ gây ra bao nhiêu kinh động, khiến người ta chú ý.

Những tiếng nghi ngờ, chế giễu phủ giăng đầy trời, ánh mắt không chút thiện cảm gần như muốn nhấn chìm hắn. Bao nhiêu người dòm ngó, rắp tâm xấu xa, không thèm che giấu vẻ tham lam cùng ý đồ thừa nước đυ.c thả câu.

Ngoài ra, Lý Ung có hai nhi tử thân sinh, thế mà lại truyền vị trí chưởng môn cho một kẻ ngoại tộc, khiến nội bộ Thiên Nhai Thương Hải Môn nổi lên sóng to gió lớn, Lý Hoành Tuấn trong một đêm đoạn tuyệt với hắn, vô số trưởng lão địa vị cao bắt đầu ngấm ngầm rục rịch. Lại thêm những lời đồn nhảm chẳng ra gì, nào là hắn là con hoang của Lý Ung, nào là cái chết của Lý Ung có khi cũng có liên quan đến hắn, nói hắn đã ngấm ngầm âm mưu soán vị ngay từ đầu.

Kẻ thù bên ngoài, rối ren bên trong, hai con dã thú đói khát mặt mày dữ tợn tựn như muốn nhào đến xé Thẩm Bất Độ thành trăm mảnh. Trong cục diện phức tạp và nguy ngập như vậy, dù là Lý Ung còn sống cũng chưa chắc ứng phó nổi, huống hồ là Thẩm Bất Độ mới hai mươi, vừa nhú đầu ra.

Nhưng không có ai có thể giúp hắn.

Hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.

Những ngày tháng đó gian khổ đến mức nào, ngay cả Thẩm Bất Độ vốn là một kẻ vô tâm vô phế, về sau cũng chẳng mấy khi nhắc lại. Tóm lại, hắn đã mất gần một năm mới miễn cưỡng ổn định được cục diện, tạm thời giữ được cái ghế vốn dĩ hắn chưa bao giờ ham muốn.