Chương 21: Luyện đan

Tống Dịch Phàm vừa kinh ngạc vừa cảm thấy bất bình: “Luyện đan sư là một nghề rất được săn đón, luyện đan sư lợi hại còn có người tranh nhau phụng dưỡng. Dù ngươi không thể tu luyện, thì Thẩm gia cũng hoàn toàn có thể đào tạo ngươi thành một luyện đan sư cơ mà, sao lại nỡ đối xử tàn nhẫn với ngươi như vậy chứ!”

Thẩm Bất Độ chỉ cười mà không đáp, Tống Dịch Phàm lại ý thức được mình vô ý chạm vào nỗi đau của người khác, lập tức ngậm miệng, bưng một khối hỏa thạch tới.

Sở dĩ luyện đan sư được coi trọng, là bởi không phải ai cũng có thể đảm đương nổi. Ngoài y lý và dược lý, còn đòi hỏi sự nhẫn nại, chuyên tâm và tỉ mỉ đến cực điểm. Cái gọi là sai một ly đi một dặm, trong lúc phối phương, thành phần và tỷ lệ chỉ cần lệch đi một chút, thuốc cứu mạng có thể biến thành độc dược gϊếŧ người, gây nên hậu quả không thể vãn hồi.

Ngoài ra, lửa dùng trong luyện đan lại càng là điều khó nắm bắt nhất.

Trừ số ít tu sĩ sở hữu bản mệnh hỏa, đại đa số luyện đan sư đều cần mượn đến “hỏa thạch” để nhóm lò, hỏa thạch ẩn chứa năng lượng cực cao, một khối to bằng nắm tay có thể đốt cháy cả một ngọn núi, do đó khi sử dụng phải dùng dao chuyên dụng cạo một lớp bột mỏng từ bề mặt hỏa thạch để châm lửa. Mà vì mỗi loại đan dược cần nhiệt độ khác nhau, nên lượng bột cũng phải điều chỉnh theo.

Ví dụ như Tẩy Tủy Đan, cần luyện bằng ôn hỏa suốt mười hai canh giờ, giữa chừng lửa không được tắt, cũng không được thay đổi nhiệt độ dù chỉ chút ít. Điều này đòi hỏi luyện đan sư khi thấy bột sắp cháy hết thì phải lập tức tiếp thêm cái mới, không được lơ là sơ sót dù là một chút.

“Một người chắc chắn không đủ.” Tống Dịch Phàm nói: “Chúng ta luân phiên trông chừng đi.”

Mười hai canh giờ phải toàn tâm toàn ý canh giữ đan lô, cho dù hai người thay phiên cũng cực kỳ vất vả. Tuy mấy đứa nhỏ như Lý Tinh Vũ có la lên đòi giúp, nhưng đều bị Tống Dịch Phàm đuổi về, bọn nhỏ chưa từng làm việc này, tâm không định, tay không vững, một khi xảy ra sai sót là cả lò thuốc sẽ hỏng hết.

Thẩm Bất Độ cũng không khách khí, cười híp mắt nói: “Vậy làm phiền Tống huynh rồi.”

Thân thể hắn bây giờ, thật sự không chống đỡ nổi việc thức trắng mười hai canh giờ, đành phải nhờ vả Tống Dịch Phàm. Tống Dịch Phàm cười bảo: “Đã gọi ta một tiếng huynh trưởng rồi, còn phiền gì nữa chứ?”

Vừa nói, y vừa cạo một lớp bột mỏng, bỏ vào lò đan, nhóm lửa lên.

Hai người bắt đầu luyện chế từ chính ngọ, giữa chừng có luân phiên mấy lần, cho đến lúc màn đêm buông xuống, trăng sáng treo cao. Thẩm Bất Độ nhìn ra Tống Dịch Phàm đã có phần mệt mỏi, hạ giọng nói: “Ngươi đi nghỉ trước đi, đợi trời sáng rồi thay ta.”

Tống Dịch Phàm chần chừ: “Hay là để ngươi đi trước...”

“Ta không buồn ngủ.”

Thấy Thẩm Bất Độ quả thực có vẻ tỉnh táo hơn mình, Tống Dịch Phàm cũng biết nếu cứ gắng gượng trong tình trạng mệt mỏi thì dễ xảy ra sai sót, bèn không nói thêm nữa, tranh thủ trở vào trong buồng ngủ bù.

Đầu hạ, chính ngọ nắng lên là nóng đến gay gắt, nhưng nửa đêm gió thổi qua lại có chút lành lạnh. Thân thể bệnh tật này quá gầy yếu, không chịu nổi một chút lạnh nào, gió vừa lướt qua liền hắt hơi liên tiếp mấy cái.

Thẩm Bất Độ khẽ thở dài trong lòng, đưa tay kéo chặt cổ áo đang khẽ mở.

Một tiếng “Cót két” khẽ vang lên, Thẩm Bất Độ ngẩng đầu, nhìn thấy một thiếu niên áo đen nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Là Tạ Vân.

Sau khi cởi bỏ bộ y phục rách nát kia, trở nên chỉnh tề gọn gàng, ngũ quan thiếu niên lộ ra nét tuấn tú, chỉ là sắc mặt vẫn còn có chút tái nhợt, hiển nhiên là bệnh vẫn chưa khỏi hẳn, e là cũng bởi vì trước đó bị đánh đập nhiều lần, lại thêm thể trạng vốn đã yếu. Nhưng tính tình của y lại rất tốt, không nhiều lời lại còn rất siêng năng, có lẽ vì trong lòng mang ơn Chân Thiện Tông đã cưu mang mình, nên từ lúc nhập môn đã âm thầm làm đủ thứ tạp vụ, dù mấy người Tống Dịch Phàm khuyên can bao nhiêu lần cũng vô dụng.