Thế nhưng ba đồ đệ của Thẩm Bất Độ, nghiêm khắc mà nói, cả bản thân hắn vậy mà đều có thể bước lên bảng chiến lực ở độ tuổi đôi mươi, khiến tu chân giới thậm chí là toàn thiên hạ vừa kinh hãi vừa không kìm được mà phải cảm thán một câu "biếи ŧɦái", đặc biệt là Tạ Kiến Hoan, ngay khi vừa tròn hai mươi mốt đã lọt vào top mười của Thiên Bảng, quả thực là làm đảo lộn mọi tưởng tượng và nhận thức của thế nhân, khiến người người hoang mang mà hỏi không biết bảng chiến lực này có gặp phải đã sự cố gì rồi không.
Thế nhưng sau khi được Phi Phượng Các giám định, quả quyết bảng chiến lực không hề có vấn đề, làm người ta vừa cảm khái vừa buộc phải thừa nhận, quả nhiên Tạ Kiến Hoan cũng giống như sư tôn của hắn, đều là kỳ tài hiếm thấy trăm năm, ngàn năm mới có một.
Tuy làm sư tôn phải công bằng với đồ đệ, nhưng dù sao Thẩm Bất Độ cũng thiên vị đại đồ đệ của mình hơn vài phần. Việc này không liên quan gì đến tu vi hay thực lực, mà là bởi vì những trải nghiệm và tính cách của Tạ Kiến Hoan làm hắn vẫn luôn nhịn không được mà chú ý, yêu thương nhiều hơn một chút.
Bên ngoài rất thích bịa đặt chuyện phiếm về các đại nhân vật, nhiều người nói với tư chất và tiềm lực của Tạ Kiến Hoan, muốn vượt qua sư tôn, giành ngôi đầu của Thiên Bảng chỉ là chuyện sớm muộn.
Cũng có người nói y là người ít lời trầm lặng, tâm cơ thâm trầm, chắc chắn là hạng người bạc tình bạc nghĩa, lang tâm cẩu phế, sau này nhất định sẽ làm phản, khi sư diệt tổ.
Đối với những lời đồn vô căn cứ đó, xưa nay Thẩm Bất Độ chỉ coi như chuyện cười mà nghe, thậm chí còn có tâm trạng mang ra trêu chọc đại đồ đệ của mình: “Nghe thấy chưa, bọn họ bảo ngươi muốn khi sư diệt tổ. Ngươi cũng tranh chút khí thế đi, nhanh chóng chen vào top ba của Thiên Bảng, để ta và ngươi đánh một trận cho thống khoái.”
Mỗi lần hắn nói như vậy, đại đồ đệ tính tình trầm lặng kia cũng không tức giận, chỉ lặng lẽ đưa tay kéo tay áo mà hắn tiện tay vén lên, cúi đầu chỉnh lại từng nếp vải một cách cẩn thận.
Chuyện khác không dám nói, nhưng Thẩm Bất Độ đối với vị đồ đệ do chính tay mình nuôi lớn này lại hoàn toàn tin tưởng, cho dù trời có sập, biển có cạn, một ngày nào đó Ma tộc trở lại san bằng tu chân giới, Tạ Kiến Hoan cũng tuyệt đối sẽ không nảy sinh chút tâm tư phản nghịch nào với hắn.
Chỉ tiếc là chính vì sự tự tin ấy, làm hắn vào đêm Nguyên Tịch hôm đó, không thể tránh khỏi nhát kiếm do Tạ Kiến Hoan đâm tới ngay trước mặt.
Nhát kiếm ấy đâm từ dưới sườn trái xuyên qua, chỉ lệch một chút nữa là đâm thẳng vào tim hắn, cho nên dù hắn được sống lại một lần nữa, đổi sang một thân thể khác, khi bất ngờ nghe đến chữ “Tạ” kia, trong l*иg ngực vẫn sẽ thoáng chấn động, giống như bị dây leo mang độc cắm rễ siết chặt từng vòng, dâng lên một cảm giác vô cùng đau đớn, không sao nói rõ.
—
Nhờ có Hàng Sương Thảo của Tạ Vân, dược liệu cuối cùng cũng đã thu đủ, Thẩm Bất Độ bắt đầu luyện chế Tẩy Tủy Đan. Tống Dịch Phàm cũng vô cùng coi trọng việc này, vốn lo lắng Thẩm Bất Độ tự mình luyện đan sẽ xảy ra chuyện gì sơ suất, nhưng không ngờ đối phương lại rất quen thuộc các bước luyện đan, thao tác thành thục tự nhiên, lại có vài phần dáng dấp của người trong nghề.
“Ngươi cũng biết luyện đan à?”
“Biết một chút.” Thẩm Bất Độ phối các dược liệu đã tán nhuyễn theo tỷ lệ chuẩn xác, sau đó đổ vào trong lò đan.
Hắn có khá nhiều sở thích, thích mày mò nghiên cứu, kiếp trước ngoài con đường võ học, còn là một cao thủ luyện khí. So với luyện khí, tuy luyện đan chưa đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, nhưng cũng có thể xem như thành thạo.