Chương 19: Tạ Kiến Hoan

Nguyễn Nhuyễn ở bên cạnh gật đầu như giã tỏi: “Huynh yên tâm, chúng ta đều là người tốt! Nhất định không bắt nạt huynh đâu!”

Thẩm Bất Độ: “…”

Cảnh tượng này, đối thoại này, sao mà có chút quen thuộc.

Dường như thiếu niên cũng không ngờ nhóm người này lại nhiệt tình thiện lương như thế, vẻ mặt khẽ dao động, lại có phần do dự: “Nhưng mà…”

“Ngươi không cần ngại. Môn phái chúng ta không nhiều người, thêm một người ăn cơm cũng không tính là gì.” Lý Tinh Vũ cười nói: “Ngươi cứ ở lại đây đi.”

Thiếu niên nhìn mọi người một vòng, im lặng một lát, sau đó muốn xuống giường, định dập đầu cảm tạ. Mọi người vội vàng đưa tay ngăn lại, Lý Tinh Vũ nói: “Ngươi đã vào môn, chính là sư đệ của ta, không cần khách sáo như thế.”

Nhϊếp Vi Ngọc cũng gật đầu hỏi: “Chúng ta còn chưa biết tên ngươi?”

Thiếu niên khẽ nói: “Ta họ Tạ, tên là Tạ Vân.”

Thẩm Bất Độ ở bên cạnh nghe đến cái họ này, khóe mắt không tự chủ được mà khẽ giật một cái.

Trùng hợp thế, đúng lúc đó, thiếu niên tên Tạ Vân kia ngẩng mắt lên, lặng lẽ nhìn về phía hắn.

Muốn nói vì sao Thẩm Bất Độ lại mẫn cảm với họ “Tạ” đến thế, thì phải quy về đồ đệ của hắn.

Người đời đều biết, Thiên Nhai Thương Hải Môn có đông đảo đệ tử, nhưng chưởng môn Thẩm Bất Độ chỉ có ba đệ tử thân truyền.

Là đệ tử của người đệ nhất thiên hạ đệ, tự nhiên không thể là kẻ tầm thường, thực tế quả đúng là vậy, tam đệ tử Lộ Đan Tự, mới mười bảy tuổi, đã hoàn mỹ kế thừa Âm Sát Thuật của sư tôn, một cây sáo trúc cũng có thể diễn tấu đến xuất thần nhập hóa, có thể gϊếŧ người trong vòng trăm dặm, được các âm tu tôn xưng là “Thiếu niên tông sư”.

Nhị đệ tử Phương Thiếu Quân, vũ khí đặc trưng là cây Kinh Lôi Cung trên lưng, nổi danh là hiệp khách trong tu chân giới, gặp chuyện bất bình sẽ ra tay tương trợ, danh tiếng vang xa.

Mà nổi danh nhất, chính là đại đệ tử của Thẩm Bất Độ, Tạ Kiến Hoan.

Không nói đến bao chiến công hiển hách của Tạ Kiến Hoan, chỉ riêng một việc thôi, đó là bảng chiến lực.

Bảng chiến lực là pháp khí do các chủ của Phi Phượng Các đích thân luyện chế, khi xuất thế từng gây chấn động khắp tu chân giới. Bảng này thu thập tên tuổi của trăm cao thủ đứng đầu thiên hạ, sẽ tự động thay đổi xếp hạng theo tu vi và chiến tích, vô cùng chuẩn xác đáng tin.

Bảng chia làm hai phần, hai mươi người đứng đầu được xếp vào “Thiên bảng”, tám mươi người sau vào “Địa bảng”. Mà Thẩm Bất Độ, chính là đệ nhất cao thủ của Thiên bảng, được vô số người kính ngưỡng, tôn sùng, nhưng cũng vô cùng ghen tỵ.

Mà Thẩm Bất Độ tại sao lại nổi danh như thế? Một trong những nguyên nhân chính là bởi vì hắn không chỉ bản thân hắn lợi hại, mà người bên cạnh cũng lợi hại, nói đến ba đồ đệ của hắn, tuy đều chỉ là những thiếu niên tầm hai mươi tuổi, nhưng lại đều lọt vào top một trăm trên Phong Vân Bảng!

Lộ Đan Tự xếp thứ tám mươi chín trên Địa Bảng, Phương Thiếu Quân đứng thứ bảy mươi sáu, còn Tạ Kiến Hoan…

Y đứng thứ mười ba trên Thiên Bảng.

Đó là khái niệm gì?

Phải biết là, tuy nhìn thì có vẻ một trăm người là con số không nhỏ, nhưng toàn tu chân giới có đến hàng triệu tu sĩ, mà lọt vào top một trăm, chính là đứng trên đỉnh kim tự tháp, tu sĩ nào nghe danh cũng phải run lên ba phần, là đối tượng mà người người ngưỡng vọng, là mục tiêu mà bao tu sĩ lập chí vươn tới.

Hơn nữa, tuy nói cần cù có thể bù đắp khiếm khuyết, nhưng con đường tu hành từ xưa đến nay vẫn coi trọng thiên tư hơn tất cả. Không biết bao nhiêu người khổ tu trăm năm mà vẫn không thể chen được vào cuối đuôi của bảng chiến lực, mà những cao thủ trên bảng chiến lực, đa phần đều là nhân vật cấp tông sư cả trăm tuổi, năm sáu mươi tuổi đã xem là ít, còn dưới ba mươi tuổi thì đúng là phượng mao lân giác.