Thân thể mềm mại thơm mùi sữa nhàn nhạt của đứa nhỏ khẽ chọc vào tim Thẩm Bất Độ một cái.
Tâm tính của trẻ nhỏ thuần khiết, lời nói không có nhiều quanh co, nhưng chính vì vậy mà lại càng thêm quý giá.
Thẩm Bất Độ không nói gì, chỉ đưa tay, nhẹ nhàng xoa đầu tiểu hài tử.
Tín hiệu bong bóng của Nguyễn Nhuyễn rõ ràng là ai cũng đã quen thuộc, chẳng mấy chốc liền đồng loạt kéo đến, dùng dây leo kéo ba người họ từ dưới hố lên.
Thế là sau Thẩm Bất Độ, Chân Thiện Tông lại nhặt thêm được một người nữa.
Thiếu niên kia nhìn chừng mười hai mười ba tuổi, y phục trên người vừa bẩn vừa rách, khuôn mặt cũng đen thui không nhìn rõ ngũ quan. Rất nhanh đối phương đã tỉnh lại, khi thấy những người xa lạ xung quanh cũng không lộ ra vẻ sợ hãi gì, chỉ là có phần căng thẳng dè dặt, cuộn thân thể gầy gò rúc sâu vào trong giường, dùng cánh tay gầy trơ xương ôm lấy đầu gối.
Tống Dịch Phàm đã rất có kinh nghiệm trong chuyện “nhặt người”, lại là người có vẻ ngoài thân thiện nhất trong nhóm, y bèn đưa cho thiếu niên một chén nước, ôn hòa nói: “Đừng sợ, chúng ta không có ác ý, một mình ngươi lên núi hái thuốc sao? Bên cạnh có người lớn đi cùng không?”
Thiếu niên do dự một chút, nhận lấy chén nước sau đó khẽ lắc đầu.
Tống Dịch Phàm lại càng dịu giọng: “Vậy nhà ngươi ở đâu? Để ta xử lý vết thương cho ngươi trước, nghỉ ngơi một chút, sau đó bọn ta đưa ngươi về.”
Vừa nói, y vừa vươn tay định vén ống quần của thiếu niên lên, muốn xem xét cổ chân bị sưng do ngã.
Thiếu niên lại lùi ra sau một chút, tay siết chặt lấy ống quần mình.
Tống Dịch Phàm còn tưởng đối phương xấu hổ ngại ngùng, liền cười trấn an: “Đừng sợ, ta chỉ xem một chút thôi.”
Y dùng chút sức vén ống quần của thiếu niên lên, nhưng ngay sau đó, sắc mặt lạp tức thay đổi.
Quả nhiên cổ chân của thiếu niên sưng một cục lớn, đã hơi tím lại. Nhưng điều khiến người ta chú ý nhất chính là những vết roi chằng chịt đáng sợ trên cẳng chân gầy yếu kia.
Không chỉ Tống Dịch Phàm, những người khác cũng đều sững sờ. Nhϊếp Vi Ngọc không nhịn được mà cao giọng: “Chuyện gì vậy? Có người đánh ngươi sao!?”
Thiếu niên mím chặt môi, không hé răng lấy một lời.
Lý Tinh Vũ cũng nhíu mày: “Ngươi đừng sợ. Có chuyện gì cứ nói ra, bọn ta có thể giúp ngươi!”
Thiếu niên im lặng một lúc, cuối cùng khàn giọng cất lời.
Thì ra hắn là cô nhi, từ nhỏ không nơi nương tựa, cứ bị bán đi bán lại. Gia đình đang nuôi hắn hiện giờ đối xử với hắn cực kỳ tàn nhẫn, không chỉ thiếu ăn thiếu mặc, mà còn thường xuyên đánh đập mắng nhiếc, bắt hắn làm đủ thứ việc bẩn thỉu cực nhọc suốt ngày lẫn đêm.
Lần này lên Dã Vân Sơn hái thuốc cũng là vì như thế, do không quen đường, lại kiệt sức nên mới vô tình rơi xuống hố. Nếu không gặp được nhóm Thẩm Bất Độ, e là đã lành ít dữ nhiều.
Mọi người nghe xong đều cảm thấy phẫn nộ bất bình. Trái lại, thiếu niên kia lại bình tĩnh đến lạ thường, như thể đã quen với cảnh bị đối xử như vậy: “Đa tạ các vị tương trợ, trên người ta cũng không có gì khác, chỉ có chút dược thảo này, mong các vị đừng chê.”
Hắn đưa giỏ thuốc cho Tống Dịch Phàm, sau đó làm bộ muốn xuống giường.
Tống Dịch Phàm vội ngăn lại: “Ngươi định đi đâu? Còn chưa khỏi hẳn mà…”
“Ta nên về rồi.” Thiếu niên khẽ nói: “Về muộn, chủ nhân lại đánh ta mất.”
Nhϊếp Vi Ngọc vừa nghe lập tức sốt ruột: “Loại người khốn nạn như vậy, ngươi còn về hầu hạ làm gì!? Đừng đi nữa, ngươi cứ ở lại đây đi!”
“Nhà đó thực sự độc ác, ngay cả đứa nhỏ như vậy cũng nỡ xuống tay đánh đập!” Tống Dịch Phàm tức giận đùng đùng, vỗ vai thiếu niên: “Đúng thế, nếu ngươi không có chỗ đi, cứ ở lại chỗ chúng ta!”