Chương 16: Hàng Sương Thảo

“Hàng sương thảo?”

Chiều hôm ấy ánh nắng vừa ấm, thương thế của Tống Dịch Phàm cũng đã khỏi bảy tám phần, nhàn rỗi không chịu nổi bèn xuống giường ra vườn thuốc phía sau chăm sóc. Nghe vậy y hơi ngẩn ra: “Loại linh thảo này cực kỳ trân quý, rất hiếm gặp, ngươi cần nó làm gì?”

Thẩm Bất Độ: “Khai thông kinh mạch.”

Tuy vẫn chưa có tâm tư gì cho chuyện Đông Sơn tái khởi, nhưng sau sự việc mấy ngày trước với Cuồng Lang Bang, Thẩm Bất Độ chợt cảm thấy không thể tiếp tục làm cá mặn thảnh thơi được nữa.

Thứ nhất là Chân Thiện Tông có ân với hắn, hắn không làm được chuyện ngồi nhìn bọn họ rơi vào hiểm cảnh mà không mảy may dao động. Hơn nữa, vốn dĩ Thẩm Bất Độ không giống mấy kẻ mạnh coi thường kẻ yếu khác, nhưng hắn cũng từng đứng trên đỉnh cao quá lâu, phần lớn thời gian đều là người bảo vệ kẻ khác, nên thật sự khó mà chấp nhận bốn chữ “lực bất tòng tâm” rơi vào chính mình.

Để mấy đứa nhỏ chưa lớn đứng phía trước che chở cho hắn, chuyện này còn ra thể thống gì nữa?

Hắn nhất định phải sớm ngày khôi phục một phần tu vi.

“Đả thông kinh mạch?” Tống Dịch Phàm sửng sốt sau đó lập tức vui mừng: “Chẳng lẽ ngươi có cách đả thông kinh mạch?”

Thẩm Bất Độ khẽ cười: “Không sai.”

Có một loại đan dược tên là Tẩy Tủy Đan, có công hiệu trọng tố kinh mạch, giúp người thiên tư bất túc bước lên con đường tu chân. Tuy loại đan dược này trân quý, nhưng ở Thượng Linh giới cũng không tính là hiếm lạ, thậm chí Thiên Nhai Thương Hải Môn còn dùng Tẩy Tủy Đan làm phần thưởng nhiệm vụ, giúp đệ tử tẩy kinh phạt tủy, cải thiện tư chất.

Loại đan dược trước kia Thẩm Bất Độ chẳng buồn để ý, giờ đây tại Bắc Hoang lại trở nên khó cầu. Dù có chỗ bán thì hắn cũng chẳng có tiền mua, chi bằng tự mình luyện chế một viên cho đỡ phiền phức. Phương phương của Tẩy Tủy Đan cần tổng cộng mười ba loại linh thảo, trong đó mười hai loại khá phổ thông, chỉ có Hàng Sương Thảo là hơi quý hiếm.

Tống Dịch Phàm suy nghĩ chốc lát, sau đó nói: “Chỗ ta không có Hàng Sương Thảo, nhưng ở dãy núi phía đông Dã Vân Sơn mọc rất nhiều dược thảo hoang, biết đâu lại tìm được.”

Đối với chuyện này y còn sốt sắng hơn cả bản thân, lập tức triệu tập tất cả người trong môn phái tới, ngoại trừ Trọng bá để giải thích rõ tình hình, miêu tả hình dạng Hàng Sương Thảo, để mọi người chia nhau đi tìm.

Dã Vân Sơn lớn như vậy, thân thể Thẩm Bất Độ yếu ớt e là tìm đến Tết Công Gô cũng chưa xong, bởi thế cũng không khách khí với bọn họ, chỉ thầm ghi nhớ ân tình trong lòng.

“Tam Bảo cũng đi sao?” Thẩm Bất Độ thấy ngay cả Nguyễn Nhuyễn cũng đeo một cái gùi nhỏ sau lưng, ma sát tay áo, sẵn sàng xuất phát, không khỏi nhướng mày hỏi.

“Ngươi đừng xem thường nó.” Tống Dịch Phàm cười híp mắt nói, còn nháy mắt một cái với hắn: “Cứ để Tam Bảo đi với ngươi, nói không chừng sẽ có kinh hỉ.”

Thẩm Bất Độ liếc mắt nhìn y đầy ẩn ý, dắt tay Nguyễn Nhuyễn, cùng mọi người chia nhau tiến vào dãy núi phía đông Dã Vân Sơn.

Vùng này không có người ở, vì quanh năm không có ai chăm sóc, nên các loại thảo mộc dại mọc um tùm, cao gần nửa người. Thẩm Bất Độ thấy Nguyễn Nhuyễn gần như bị cỏ vùi lấp, liền cởi gùi nhỏ xuống tự mình xách, tay kia bế nhóc lên.

Nguyễn Nhuyễn vui vẻ được ôm, cười tí hí trong lòng hắn, cái đầu nhỏ quay tới quay lui, sau đó vươn tay chỉ về một hướng: “Độ Độ, chúng ta thử đến chỗ kia xem đi.”

Không biết vì sao, tiểu gia hỏa này không thích gọi hắn là ca ca, vẫn luôn gọi “Độ Độ”, Thẩm Bất Độ sửa mấy lần không được, đành mặc kệ.

Vừa rồi hắn không tìm được Hàng Sương Thảo ở xung quanh đây, liền thuận theo lời Nguyễn Nhuyễn chỉ, đi về hướng kia.