Lúc này Lý Tinh Vũ đúng là bệnh cấp cầu y, không buồn xác minh phương thuốc có đáng tin hay không, vội vàng lục bình thuốc ra, chạy đi đút cho Tống Dịch Phàm uống.
May mà sau khi uống thuốc, quả nhiên sắc mặt của Tống Dịch Phàm khá hơn nhiều. Y lần lượt vỗ vỗ tay mấy đứa nhỏ, ra hiệu mình không sao, bảo bọn họ đừng lo.
Nhϊếp Vi Ngọc vừa tự trách vừa phẫn hận: “Lần sau bọn chúng còn dám đến nữa, ta nhất định không tha cho bọn chúng!”
“Ây.” Tống Dịch Phàm ho khan một tiếng, lắc đầu, ánh mắt nhìn nàng như đang nhìn đứa nhỏ không hiểu chuyện, bất đắc dĩ lại bao dung, “Tiểu tổ tông, con còn chưa nguôi giận à? Ta nói này, tính tình con phải sửa lại đi thôi. Kỳ thực tên kia nói cũng chẳng sai, không phải bọn chúng không làm gì được chúng ta… Bọn họ chẳng ra tay thật sự, là vì vẫn còn muốn bóc lột chỗ này của ta. Nếu chọc giận bọn chúng thật, cả cái môn phái nhỏ này của ta cũng không đủ cho bọn họ dẫm đạp đâu.”
Nhϊếp Vi Ngọc nhíu mày, còn muốn phản bác, lại bị một giọng nói già nua ở cửa ngắt lời: “Dịch Phàm nói đúng.”
Mọi người đồng thanh: “Trọng bá!”
Trọng bá lảo đảo đi đến trước mặt Nhϊếp Vi Ngọc, lắc đầu thở dài: “Tính tình con mà còn không thu liễm lại, sớm muộn cũng rước họa.”
Nhϊếp Vi Ngọc ngẩng cổ: “Con…”
“Ta biết con dựa vào mình có chút bản lĩnh, thì không để bọn chúng vào mắt. Nhưng song quyền nan địch tứ thủ*, hổ ác còn sợ bầy lang, lẽ ấy con không hiểu sao?” Trọng bá liếc nhìn nàng một cái: “Huống chi con chỉ là một con hổ con, răng còn chưa mọc sắc đâu.”
(*Hai tay khó địch bốn tay)
Nhϊếp Vi Ngọc nghiến răng, siết chặt nắm đấm.
“Gặp kẻ địch không chịu yếu thế, muốn bảo vệ bằng hữu, tấm lòng ấy rất tốt. Nhưng con cũng phải học cách mềm mỏng, biết tiến biết lùi.” Trọng bá nói: “Dịch Phàm nói không sai, Cuồng Lang Bang không ra tay thật là vì còn muốn kiếm chác từ ta. Bọn chúng có đến hai trăm người, nếu một ngày nào đó đồng loạt kéo đến Chân Thiện Tông, con cho rằng chỉ bằng thanh đao trong tay, có thể bảo vệ được mấy người?”
Nhϊếp Vi Ngọc im lặng một lát, bỗng ngẩng đầu lên nói: “Con biết con làm việc lỗ mãng, hại Tống thúc bị thương, là lỗi của con. Nhưng lẽ nào chúng ta cứ để mặc cho bọn họ ức hϊếp mãi sao?”
“Lần trước hắn ta muốn chiếm tiện nghi của Yên Vũ, lần này hắn ta lại định ra tay với Tinh Vũ, lẽ nào con phải mở mắt trơ ra mà nhìn sao?” Nhϊếp Vi Ngọc nghiến răng từng chữ: “Chúng ta càng mềm yếu dễ bị bắt nạt, bọn chúng lại càng được đà lấn tới, càng không xem chúng ta ra gì!”
Trọng bá nhìn thiếu nữ với đôi mắt hoe đỏ đầy quật cường, thở dài một tiếng, trên mặt chợt nhuốm vẻ mỏi mệt: “Con nói cũng có lý. Nhưng hài tử à, chúng ta đâu có cái bản lĩnh để cứng đầu chứ.”
Không khí trong phòng lập tức trầm xuống.
Phải rồi. Không ai nguyện ý chịu nhục, không ai nguyện ý mãi mãi bị áp bức mà chẳng phản kháng, nhưng sự thật là… Bọn họ quá yếu.
Một môn phái không tới mười người, trong cơn gió tanh mưa máu còn khó mà tồn tại, lấy đâu ra tư cách mà đối đầu với Cuồng Lang Bang hơn trăm nhân mã?
Nhϊếp Vi Ngọc hít sâu một hơi, khẽ nói một câu “Con đi luyện đao”, sau đó chẳng quay đầu lại mà rời khỏi phòng, Cố Yên Vũ cũng vội vàng đuổi theo sau. Thẩm Bất Độ đứng ở cửa, cảm nhận được không khí nặng nề đang dần lan tỏa trong phòng, khẽ nhíu mày.
Tác giả có lời muốn nói:
Thẩm đại ca: “… Mới có mấy chương mà đã làm cá mặn không nổi nữa rồi…”
Tác giả (nắm cổ áo lắc lia lịa): “Đại ca không cần làm cá mặn! Mau đứng dậy thăng cấp! Vả mặt! Trả thù! Làm gay (nhấn mạnh)!”
Thẩm đại ca: “…”