Sắc mặt tên mắt hí lập tức tái xanh.
Chân Thiện Tông là một trong những môn phái nhỏ thường xuyên bị bọn chúng thu phí, nghèo khổ tiêu điều, nhưng lại có hai tiểu cô nương vô cùng xinh đẹp, lớn thêm chút nữa tuyệt đối là mỹ nhân hiếm có khó tìm.
Lần đầu tiên bọn chúng tới, từng có ý định đưa đôi tỷ muội này về Cuồng Lang Bang. Thế nhưng Nhϊếp Vi Ngọc và tên Lý Tinh Vũ kia biết chút võ công, lại thêm đám người trong môn phái kia chết cũng phải bảo vệ bọn họ, bộ dạng “tiền có thể đưa nhưng người thì đừng hòng, không thì cùng chết”, làm tên mắt hí đành từ bỏ ý định.
Hắn ta không ngốc, biết cá chết lưới rách chẳng có lợi gì, nên những lần sau chỉ tới lấy tiền rồi rời đi.
Nào ngờ hắn ta đã không chấp nhặt, nha đầu Nhϊếp Vi Ngọc kia lại chẳng biết điều. Lần trước chỉ trêu chọc mấy câu sau đó thuận tay sờ cằm Cố Yên Vũ một chút, nha đầu đó liền nổi điên, vung đao chém rách quần hắn ta, làm sau đó hắn ta bị các huynh đệ cười chê thối mũi.
Không nhắc thì thôi, nhắc lại là hắn ta liền giận sôi máu, cười nham hiểm bước lên một bước: “Nha đầu thối, ngươi thật sự cho là lão tử không làm gì được ngươi sao?”
Tống Dịch Phàm thấy vẻ mặt đám người kia không đúng, lập tức bước nhanh lên chắn trước mặt mấy đứa nhỏ, mặt vẫn tươi cười hòa giải: “Đại ca bớt giận! Trẻ con không hiểu chuyện, xin đừng chấp nhặt với chúng...”
Tên mắt hí đang bốc hỏa, làm gì nghe nổi lời khuyên can, lập tức giơ chân lên đá tới: “Cút!”
Tống Dịch Phàm lập tức như một con diều giấy, nhẹ bẫng bay ra ngoài mấy trượng, sau đó nặng nề ngã phịch xuống đất.
“Tống thúc!!”
Mấy người Lý Tinh Vũ lập tức kinh hô, nhào lên đỡ lấy Tống Dịch Phàm. Rõ ràng tên mắt hí kia có tu vi, hơn nữa vừa rồi còn cố ý trút giận, động tác không hề lưu tình. Một cước trúng ngay ngực Tống Dịch Phàm, sắc mặt y tái nhợt, khóe môi lập tức rỉ ra một dòng máu.
Y chỉ là người phàm, ăn một cước này chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị dời khỏi vị trí, đau đến mức suýt nữa ngất đi. Thế nhưng y vẫn cố gắng hít sâu một hơi, sau khi được đỡ dậy, hành động đầu tiên là đẩy ba đứa nhỏ ra phía sau, trao cho chúng ánh mắt nghiêm khắc chưa từng có, sau đó quay đầu lại đối diện với tên mắt hí, trên mặt lại nở nụ cười: “Đại, đại ca… Xin bớt giận… Khụ, tiền chúng ta có, sẽ đưa ngay đây...”
Y lôi ra một túi tiền nặng trĩu từ trong ngực, nhịn đau mà bước lên trước, khom lưng hai tay dâng lên. Nam tử trung niên cả người đầy bụi đất, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng còn dính máu, vậy mà vẫn cúi đầu khom lưng, nở nụ cười đầy vẻ thấp kém, nịnh nọt, lấy lòng.
Dáng vẻ ấy thật sự chẳng hề dễ nhìn chút nào, nhưng trong mắt ba đứa nhỏ kia lại khiến mũi bọn họ cay xè, hốc mắt nóng lên, nắm chặt tay thật mạnh.
Tên mắt hí thấy túi tiền dày cộm, lại nhìn dáng vẻ chật vật của người trước mặt, lửa giận trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống hơn phân nửa, không buồn so đo với cái môn phái rách nát này nữa, phất tay dẫn thuộc hạ rời đi.
Lúc này mấy người trong Chân Thiện Tông mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đỡ Tống Dịch Phàm vào trong nhà. Lý Tinh Vũ chạy như bay đi lấy hòm thuốc, nhưng vì tâm thần hoảng loạn, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không biết nên lấy loại dược gì.
Trong lúc đang hoang mang không biết làm sao, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai y: “Có Thủy Vận Đan và Bạch Ngọc Cao không?”
Lý Tinh Vũ ngẩng đầu, thấy Thẩm Bất Độ đang cúi đầu hỏi mình, theo bản năng đáp: “Có!”
“Cho uống ba viên Thủy Vận Đan, sau đó bôi Bạch Ngọc Cao lên vết thương.” Thẩm Bất Độ nói: “Đừng hoảng, thương thế không quá nghiêm trọng, sau khi uống thuốc sẽ đỡ hơn.”