Đêm hôm ấy, trên Cô Ảnh Phong sau núi của môn phái, khi bị Lý Hoành Tuấn mặt mày dữ tợn đẩy xuống vực sâu, thậm chí hắn còn có chút ngơ ngác.
Người trước mặt, với ánh mắt đầy hận thù, vẻ mặt vặn vẹo đến mức gần như không nhận ra được nữa, thật sự là huynh đệ đã sống cùng hắn mười lăm năm đó sao?
Dưới vực sâu, ánh sáng đỏ thẫm âm u phát ra, sát khí cuồn cuộn trào lên. Tuy Thẩm Bất Độ chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng từng đọc thấy trong cổ thư, đó là sát trận thượng cổ Thiên Cương Đoạt Hồn.
Trận này uy lực cực lớn, đồng thời còn tinh xảo phức tạp vô cùng, lại đòi hỏi linh lực cực cao từ người bố trí trận. Tuy tu vi của Lý Hoành Tuấn tạm ổn, nhưng hoàn toàn không hiểu trận pháp, thân thể Lý Tâm Ninh không thích hợp để tu luyện, vậy mà lại có thiên phú kỳ dị trong trận pháp.
Cho nên, sát trận Thiên Cương Đoạt Hồn này, rất có thể là do hai huynh đệ Lý gia hợp lực mà thành.
Chỉ để đích thân tiễn hắn một đoạn đường.
Khi ấy tu vi của Thẩm Bất Độ đã là độc tôn thiên hạ, dù trận này mạnh đến đâu cũng không đủ để lấy mạng hắn. Thậm chí trong tình huống bình thường, Lý Hoành Tuấn hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận y.
Nhưng ngày hôm đó xảy ra quá nhiều chuyện.
Không chỉ có một đôi tay thúc đẩy kết cục này, cuối cùng Thẩm Bất Độ đúng như mong muốn của người đời, trong đêm Nguyên Tiêu đèn hoa rực rỡ, tuyết bay đầy trời, thân tử Hoàng Tuyền.
Lần nữa tỉnh lại thì mặt trời đã lặn, Thẩm Bất Độ từ trong mơ mơ hồ hồ mở mắt ra, nhất thời gần như không nhận ra mình đang ở đâu. Bên tai vẫn văng vẳng tiếng gió xé rách, cơ thể tựa như đang không ngừng rơi xuống, rơi xuống…
“Rầm!”
Ngay lúc này, bên ngoài sân truyền đến một tiếng động chói tai, đột ngột kéo hắn khỏi giấc mộng. Đồng tử Thẩm Bất Độ khẽ run lên, ánh mắt dần dần khôi phục sự tỉnh táo, chậm rãi vén chăn ngồi dậy, nhíu mày xoa xoa cái trán đang âm ỉ đau, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Âm thanh kia không phải ảo giác của hắn, rất nhanh, mấy tiếng va đập liên tiếp vang lên, đồng thời là một giọng hô hét ngông cuồng cực độ: “Người đâu? Còn rụt đầu rụt cổ trốn mãi không ra, lão tử sẽ không khách sáo nữa!”
Thẩm Bất Độ vừa bước xuống giường đi đến cửa, mới đẩy cửa ra liền bị Tống Dịch Phàm đang hấp tấp chạy tới chặn lại: “Ngươi mau trở vào phòng! Đừng ra ngoài!”
Thẩm Bất Độ hơi nhíu mày: “Sao vậy? Vừa rồi âm thanh đó là ai?”
“Người của Cuồng Lang Bang.” Tống Dịch Phàm không kịp giải thích, chỉ kéo Nguyễn Nhuyễn đang nắm tay mình đẩy sang cho hắn, vẻ mặt căng thẳng dặn dò: “Ngươi và Nguyễn Nhuyễn cứ ở yên trong phòng, ngàn vạn lần đừng ra ngoài!”
Nói xong liền chạy vội về phía tiền viện.
Nguyễn Nhuyễn hoang mang nhìn bóng lưng Tống Dịch Phàm, cắn cắn ngón tay trắng nõn, hai mắt to tròn rưng rưng như sắp khóc. Dáng vẻ đáng thương ấy làm Thẩm Bất Độ không nỡ, hắn đưa tay ra, Nguyễn Nhuyễn như tìm được chỗ dựa, lập tức nhào vào lòng hắn.
“Cuồng Lang Bang là ai?” Thẩm Bất Độ nhẹ nhàng vỗ lưng đứa trẻ, thấp giọng hỏi: “Bọn họ tới làm gì?”
“Thu phí bảo kê.” Nguyễn Nhuyễn khịt khịt mũi nói nhỏ: “Bọn họ ở ngay ngọn núi bên cạnh, cứ cách một thời gian lại đến một chuyến, nói cả vùng núi này đều do bọn họ bảo hộ, không đưa tiền, sẽ đuổi chúng ta đi...”
Thẩm Bất Độ lập tức hiểu rõ. Chắc chắc đây là một đám côn đồ đội lốt bang phái, thấy Chân Thiện Tông ít người dễ bắt nạt thì liền xem bọn họ như kẻ ngốc mà vặt lông.