Thế nhưng sự thật rành rành trước mắt… Thẩm Bất Độ làm được.
Thiếu niên lần đầu tiên lộ ra phong mang ẩn giấu đã lâu trước mặt thiên hạ, từ đó danh chấn bốn phương, trở thành truyền kỳ và thiên tài đỉnh cao của thế hệ mới tu chân giới.
“Ngài ấy… Sao lại có thể…” Thậm chí Lý Tinh Vũ không dám thốt ra cái chữ kia, trên mặt vẫn còn tràn đầy vẻ không dám tin, giọng nói cũng vô thức cao lên: “Ngài ấy là Thẩm Bất Độ mà!”
Thiên hạ đệ nhất cao thủ Thẩm Bất Độ, thiên hạ đệ nhất chưởng môn Thẩm Bất Độ, rốt cuộc là ai có thể gϊếŧ được người như hắn!?
“Ban đầu ta cũng không tin. Nhưng mấy người kia nói rõ ràng rành mạch.” Nhϊếp Vi Ngọc cắn môi nói: “Bọn họ nói, Thẩm chưởng môn là vì tẩu hỏa nhập ma khi tu luyện nên mới bất hạnh ngã xuống.”
Thẩm Bất Độ ở bên cạnh vẫn luôn im lặng, nghe đến đó, rốt cuộc cũng khẽ nhếch môi cười một tiếng.
Tẩu hỏa nhập ma?
Thiên Nhai Thương Hải Môn tuyên bố với bên ngoài nguyên nhân cái chết của hắn là như vậy sao?
Hình như cuối cùng Lý Tinh Vũ cũng chấp nhận được sự thật này. Y đứng đơ ra tại chỗ một hồi lâu, vành mắt bắt đầu dần đỏ lên, khẽ lẩm bẩm: “Sao lại thành ra thế này chứ…”
“Ban đầu ta quyết định luyện thương, chính là vì Thẩm tiền bối mà…”
Tuy y không có cơ hội gặp Thẩm Bất Độ ngoài đời, nhưng đã từng nhìn thấy trận Quan Sơn lừng danh kia qua Lưu Ảnh Thạch. Mỗi thiếu niên đều có một giấc mộng anh hùng trong lòng, hình tượng thiếu niên anh hùng giáp bạc thương đỏ trong hình ảnh ấy, từ đó khắc sâu vào trong tim Lý Tinh Vũ thuở nhỏ, trở thành mục tiêu mà y nguyện theo đuổi cả đời.
“Ta biết mình không thể lợi hại như Thẩm tiền bối, nhưng ta vẫn luôn muốn làm một người giống như ngài ấy, trừ tà vệ đạo, khuông phù chính nghĩa, dùng sức mình để bảo vệ những điều ta muốn bảo vệ.” Giọng nói của Lý Tinh Vũ dần nghẹn ngào: “Thế mà lại không ngờ ngài ấy lại… Ngài ấy cũng chỉ có hai mươi tám tuổi thôi mà…”
Hai mươi tám tuổi, chính là tuổi trẻ đầy chí khí, tiền đồ vô hạn, còn chưa kịp phát sáng tỏa nhiệt, đã bất hạnh ngã xuống.
Sao có thể không khiến người ta thương xót tiếc nuối, cảm khái một tiếng trời ghen tị người tài giỏi chứ?
Tuy Nhϊếp Vi Ngọc không sùng bái Thẩm Bất Độ sâu sắc như Lý Tinh Vũ, nhưng tính cách nàng hào sảng, ngày thường rất thích múa đao luyện thương, tự nhiên cũng ngưỡng mộ vị cao thủ truyền kỳ ấy.
Bây giờ nghe được hung tin, tâm trạng vô cùng trầm lặng, so với thường ngày thì yên tĩnh hơn hẳn.
Vốn Nguyễn Nhuyễn đang vui vẻ gặm đùi gà mật ong mua ở quán rượu Sơn Hạ, bây giờ thì nhìn người này rồi ngó người kia, rốt cuộc cũng cảm nhận được bầu không khí bất thường, lặng lẽ đặt đùi gà xuống.
Tuổi nhóc còn nhỏ, không hiểu “Thẩm Bất Độ” kia là ai, nhưng cái tên ấy lại làm nhóc nghĩ đến Thẩm Độ đang ngồi ở bên cạnh. Thế là nhóc đảo đảo tròng mắt, dùng bàn tay dính dầu mỡ kéo kéo tay áo Thẩm Độ, tự cho là mình rất biết điều mà an ủi: “Huynh xem, người tên Thẩm Bất Độ kia hình như là một nhân vật rất lợi hại, nghe đâu còn là chưởng môn của một phái nữa đấy, nhưng chẳng phải cũng nói chết là chết đó sao? Còn huynh, tuy không còn nhà, cũng không có tu vi, nhưng ít ra vẫn còn sống sờ sờ ra đây! So với nhau thì, người kia còn thảm hơn huynh nhiều lắm!”
Thẩm Bất Độ: “…”
“Đứa nhỏ ngoan.” Hắn điềm nhiên rút tay áo khỏi bàn tay dính đầy dầu của đối phương: “Ngươi biết cách an ủi người khác thật đấy.”
Vốn dĩ Tống Dịch Phàm mua rất nhiều đồ ăn ngon, đáng tiếc một bữa cơm này ngoại trừ Nguyễn Nhuyễn ra, những người còn lại đều ăn không thấy mùi vị gì, lời nói cũng ít hẳn đi.