Nhật Dương xoa xoa thái dương , hôm nay mặc dù đã thành công nắm được đuôi của Bảo Kim nhưng không ngờ cô ta lại tàn nhẫn tới mức ép chết cha mình . Nếu cô ta tàn nhẫn như vậy thì ai biết được khi nào cô ta sẽ tự cắt đứt đuôi mình .
Huyền Anh nhíu mày , đây là lần thứ năm anh ta trở mình rồi , về tới nhà cơm ăn không được mấy miếng đã lao vào phòng làm việc . Đúng là cái đồ đáng ghét cuồng công việc .
- Hừm …
Nghe tiếng Huyền Anh , Nhật Dương biết mình làm cô khó ngủ , cậu quay người lại mặt đối mặt với Huyền Anh . Nhìn cô gái sắc nước hương trời* trước mặt không kìm được muốn nhéo má một cái . Nghĩ gì làm đó , cánh tay từ lúc nào đã đưa lên chạm vào má Huyền Anh . Nhật Dương còn nghĩ cô ấy sẽ gạt tay cậu ra nhưng không ngờ Huyền Anh chủ yên lặng nằm đó nhìn cậu .
Nhật Dương chột dạ vội rút tay về .
(* Sắc nước hương trời : chỉ vẻ đẹp hiếm có , vô cùng xinh đẹp)
- A , tôi xin lỗi , tôi làm cô tỉnh giấc hả ?
- Không phải , tại nửa đêm rồi mà nóng quá
Nói thì nói vậy chứ Huyền Anh đang vô cùng tự mãn vì hành động không thể tự chủ vừa rồi của Nhật Dương cho thấy anh ta đã yêu cô . Huyền Anh là cô gái vô cùng tự tin vào bản thân trước đây có vô số anh chàng si mê cô nên cô thấy rất thản nhiên nhưng khi biết được Nhật Dương có cảm xúc ấy đột nhiên cô lại cảm thấy vui vẻ .
Nhật Dương đột nhiên ngồi dậy đeo dép muốn ra ngoài , Huyền Anh ném cho Nhật Dương một cái nhìn khó hiểu.
- Cô nằm đó đợi một chút , tôi đi lấy cái này cho cô
- Anh đi lấy gì ?
- Cứ nằm đó đợi đi
Huyền Anh đành ngoan ngoãn nằm xuống , thật ra cô cảm thấy nếu bản thân có thể yêu Nhật Dương và người ta cũng yêu cô thì chung sống cả đời cũng rất tốt . Nhưng hiện tại vẫn chưa phải lúc , cô sẽ không yêu anh ta , chồng hờ là để lợi dụng , để lợi dụng . Huyền Anh đắc ý gật đầu mấy cái .
Nhật Dương đã trở lại , trên tay là một chiếc quạt nan đan bằng lá cọ không ngờ tới hôm nay lại trùng hợp dùng tới nó .
- Anh lấy thứ này ở đâu vậy ?
- Mấy bữa trước ông sáu Lành có tặng cho tôi , nói là trời này nóng tôi nhất định cần đến .
- Cây quạt này có vẻ là hàng tốt , nhìn rất chắc chắn
- Ừm , là ông sáu tự đan
Huyền Anh đưa tay ra muốn Nhật Dương đưa cây quạt cho cô. Nhật Dương thấy Huyền Anh muốn xem thì liền đem quạt qua .
- Cô muốn coi thử hả ?
- Không có
Nhật Dương vội rụt tay về , cậy quạt theo đó mà vừa chạm vào đầu ngón tay Huyền Anh đã bị Nhật Dương giành lại . Tất nhiên người có tính hơn thua như cô không chịu , cô ngồi dậy muốn giành lại .
- Anh đi lấy quạt mà giữ lại xài một mình hả ? Đồ keo kiệt !
Nhật Dương đỏ mặt xua tay , cậu biết là Huyền Anh hiểu lầm mình , vội nói :
- Không phải , không phải tôi giữ lại cho tôi
- Vậy chứ làm gì ?
- Để quạt cho cô chứ ai
Nhật Dương càng nói mặt càng đỏ hơn , Huyền Anh biết mình bị hớ cũng ngượng đỏ mặt . Không khí lập tức trở nên ngượng ngùng .
- Để tôi quạt cho cô
- Vẫn là để tôi tự làm đi , tôi không quen để người khác nhìn mình khi ngủ
- Không được , để tôi quạt cho
- Để tôi
Hai người giành qua dành lại , ban đầu chỉ là lời nói sau đó là một người nắm một góc quạt mà giành qua lại , không ai chịu nhường ai . Nhật Dương lúc này đột nhiên nghĩ tới câu nói mà mấy đứa con trai thường hay dùng .
- Tôi là con trai , để tôi làm đi
- Không được, tôi không chấp nhận
Nhật Dương giành được quạt thì giơ lên cao , Huyền Anh không với tới đành phải đứng lên không ngờ lại dẫm trúng một góc của cái chăn lụa làm cả người cô mất thằng bằng .
Rầm
Đây là lần thứ hai họ làm tư thế này , Nhật Dương vẫn cam chịu phận nằm dưới làm đệm thịt cho Huyền Anh . Hai người đột nhiên cứ nằm như vậy nhìn nhau .
Cuối cùng Nhật Dương là người chiến thắng , cậu là người cầm quạt mà quạt cho Huyền Anh ngủ nhưng với điều kiện là phải nhắm mắt lại không được nhìn cô ấy , Huyền Anh quay lưng về phía Nhật Dương . Nhật Dương cũng không dám nhìn cô ấy sợ lại bị giành quạt , nếu Nhật Dương nhìn chắc sẽ thấy Huyền Anh đang đỏ bừng mặt .
————
Một bên khác , Linh Đan ở phòng bên cạnh từ nãy đến giờ chỉ biết bịt tai lại . Hai cái người này làm chuyện gì cũng phải nhỏ tiếng thôi chứ , mình đúng là tội nghiệp mà .
Linh Đan nhìn bản vẽ khẩu súng trong tay không kìm được mà nuốt một ngụm nước miếng . Linh Đan lần đầu tiên chạm vào súng là khi cô một tuổi , lúc đó cả nhà cho cô cùng Nhật An cúng thôi nôi , đáng ra Nhật An sẽ tổ chức sau nhưng vì họ là chị em sinh đôi nên mới được tổ chức cùng ngày .
Lúc đó Nhật An nắm cái gì ta , để nhớ coi , Linh Đan chẳng nhớ được gì . Vì chuyện cô vừa được thả xuống đã nắm lấy khẩu súng của ông bác là do má cả kể lại , lúc đó ông Nhật Minh thấy Linh Đan nắm súng của mình còn vui tới mức hôn đỏ cả hai má của cô .
À , Linh Đan nhớ rồi, Nhật An lúc đó được bà vυ" đặt xuống đã khóc ầm ĩ , không chịu nắm đồ vật gì , là anh hai tiếng lên dỗ nó rồi thằng nhỏ nắm lấy vạt áo của anh hai không buông .
Linh Đan rất mê các loại vũ khí , cô chỉ cần nhìn thiết kế một lần là nhớ , mấy năm nay cô đều nghiên cứu cải tạo các loại súng , bom , mìn … giờ đột nhiên có một bản vẽ súng trường chi tiết như vậy , đúng là mèo mù vớ cá rán*.
( * : chỉ trường hợp may mắn mà bất ngờ ngoài khả năng của mình .)
————
Sáng sớm cả nhà ông hội đã tới Vĩnh Long , ông hội cùng bà cả , bà hai và bà năm cùng mấy đứa gia nhân . Chưa để Linh Đan vui sướиɠ ôm chầm lấy má cả và má ba thì bên ngoài thằng Cò cổ còn đang băng cùng với bàn tay phải thiếu một ngón hơta hải chạy vào báo tin .
- Cậu ơi … nguy rồi … ơ , con chào ông ạ
Thằng Cò thấy ông thì vội cúi đầu chào , ông hội nghiêm mặt ra hiệu cho nó ngẩng đầu lên .
- Có chuyện gì ? Bao năm rồi vẫn không học được sự bình tĩnh của thằng Cù
- Dạ … có người chết , một cô gái vừa treo cổ tự tử trong căn nhà đối diện với cửa hàng vải ở phía nam
Huyền Anh nhíu mày , suýt nữa thì cô quên mất vẫn còn một tên súc sinh chưa bị xử lí .
Ông hội kêu mấy đứa gia nhân đi xử lí , lại gọi Nhật Dương vào thư phòng hỏi chuyện . Đúng lúc này một chiếc xe hơi cũng tới cổng , ông Minh cùng với Nhật An bước xuống xe , Nhật An hoàn thành nhiệm vụ về trường được mấy tiếng thì ông Minh đã cho người gọi cậu .
- Cậu An , cậu phải về thật sao ?
Văn Đức chớp chớp mắt tỏ vẻ vo cùng mong chờ câu trả lời . Nhật An nhìn người trước mặt sắp mọc đuôi vẫy vẫy đành để hắn thất vọng .
- Cảm ơn thầy đã quan tâm
Nhật An vừa cảm thấy cái đuôi hình như cụp xuống. Văn Đức buồn bã rời đi nhưng lại nghe Nhật Dương nói đằng sau .
- Em sẽ tham gia khoá nghiên cứu cùng thầy
- Thật sao ? Tốt quá rồi …
Cái đuôi ấy lại vẫy lên thì phải , Văn Đức vui tới mức nhảy cẫng lên làm tóc giả suýt thì rơi mất . Nhật An chỉ có thể lắc đầu bỏ đi.