Nhà ông Nghiêm mới sáng sớm mà bọn gia nhân đã chạy đôn chạy đáo khắp nơi vì bọn họ phải đón tiếp một người thầy pháp cao tay đến làm phép chúc phúc cho cô hai đi lấy chồng .
Mà lúc này Philip đã lái xe đến chắn trước mặt đoàn người , hắn xuống xe rút súng không nhiều lời trực tiếp bắn ngã người đi bên trái ông thầy pháp . Viên đạn này bắn ra trực tiếp doạ mấy người hóng chuyện ở hai bên đường hoảng sợ . Mà người thầy pháp lúc này vẫn vô cùng bình tĩnh phe phẩy cây pháp trượng trong tay.
- Nghe nói thầy pháp ở An Nam cao tay , không biết có thể né viên đạn của ta không ?
Philip nghe Bảo Kim nói tên thầy pháp này là kẻ giả mạo , hắn ta chính là thuộc hạ của Nhật Dương .
- Vị này là ?
- Tôi là Philip France , một sĩ quan của nước Pháp muôn năm
- À ra là ngài
- Tại sao ông không ngạc nhiên ? Ông không sợ sao ?
- Ta bấm quẻ hôm nay vị này sẽ chết , còn về việc ta có sợ hay không , ta chỉ là một người có chút tài vặt
- Haha , hay cho câu nói của ông , ông không sợ ta sao ?
Philip xoay khẩu súng lục trong tay nheo mắt cố nhìn xem người trước mặt này làm sao thoát khỏi tay hắn .
- Ta chỉ sợ thần , sợ quỷ chứ không sợ con người bao giờ
- Ha … ta có biến ông thành quỷ bất cứ lúc nào
- Không biết vị này đột nhiên cản đường ta là vì sao ?
- Hỡi bà con , các ngươi các ló mặt ra đây mà nhìn xem , người An Nam các ngươi đúng là mê tín dị đoan thế mà lại ngu ngốc tới mức tôn sùng một kẻ giả mạo
Đám người ban nãy còn im lặng đột nhiên xôn xao hẳn lên , có người bất mãn , có người ngạc nhiên nhưng tuyệt nhiên không ai dám đứng ra phản bác .
- Vị này cớ sao lại bôi nhọ ta ?
- Ngươi sợ bại lộ thân phận à ? Nếu không sợ thì cởi mặt nạ ra để mọi người cùng xem
- Ta sợ quỷ thần , ta đắc tội với nhiều thứ như vậy nếu lộ mặt ngài Philip đây có thể bảo đảm an toàn cho ta không ?
Philip gật đầu đồng ý chuẩn bị để thuộc hạ tiến lên cưỡng chế tháo mặt nạ xuống . Thầy pháp đưa tay ra hiệu dừng lại , lại điềm tĩnh nói tiếp :
- Vị này , ta có thể cho các ngươi xem mặt nhưng với một điều kiện
Thấy Philip im lặng ra hiệu cho mình nói tiếp thầy pháp lúc này leo xuống ngựa chầm chậm tiến tới gần hắn .
- Ngươi phải thề danh dự với nước Pháp của ngươi , nếu như ta không phải kẻ giả mạo ngươi phải quỳ xuống xin lỗi ta , còn nếu ta là kẻ giả mạo tuỳ ý ngươi xử lí , kẻ nào thất hứa sẽ bị troeif xanh thiêu chết .
Huyền Anh đứng trong đám người hóng hớt đột nhiên cảm thấy kì quái , cô tự hỏi : “ Chẳng lẽ Nhật An không sợ sao ?” . Hay anh em Nhật Dương lại bày trò gì ? Huyền Anh nháy mắt với mấy người bên cạnh sẵn sàng ứng cứu Nhật An bất kì lúc nào .
————
Một bóng đen di chuyển nhẹ nhàng băng qua khu vườn leo qua cửa sổ tiến vào phòng sách . Người đàn ông đếm tổng cộng có mười hai cái kệ sách , hắn tặc lưỡi một cái .
- Tiểu thư !
Tiếng gọi kéo Bảo Kim trở về thực tại , cô ta gấp cuốn sổ tay lại . Cầm lấy khẩu súng đi về phía phòng sách .
Cạch
Cạch
Tai của người đàn ông rất thính , vẫn còn ba cái kệ sách nữa chưa kiểm tra mà đã có tiếng giày cao gót bước tới . Hắn không hoảng loạn mà nhẹ nhàng tiến lên chốt cửa rồi lại tiếp tục lục tìm.
Bảo Kim mở cửa mới phát hiện nó đã bị khoá từ bên trong , cô ta cất khẩu súng vào túi áo lên tiếng hỏi :
- Ba ? Ba đang ở trong đó sao ?
Người đàn ông khẽ giật mình , anh ta cũng không biết vì sao Bảo Kim lại nhận nhầm bản thân là ba cô ta .
- Khụ …
Người đàn hắng giọng cố giả giọng sao cho giống ông Đào Văn Cẩm nhất .
- Ba vào đó làm gì vậy ?
- Khụ … ba… muốn … đọc sách
- Ba mở cửa cho con đi
- Đừng … làm… phiền ba , ba cần yên tĩnh một chút
- Ba à , con có chuyện muốn nói với ba
- Chuyện… gì ?
- Cực kì , cực kì quan trọng ạ , con đang cầm thứ mà ba muốn đây
Người đàn ông khẽ giật mình , anh ta nghĩ nếu mở cửa ra rồi phản ứng nhanh một chút thì có thể cướp được tài liệu rồi bỏ chạy .
Tay nắm cửa khẽ động khi cánh cửa sắp mở ra thì đột nhiên khựng lại , phải rồi , cậu chủ đã dặn rất kĩ : “ Bảo Kim là một con cáo già có cả nghìn nhân cách , cô ta ắt hẳn là đã biết được một phần kế hoạch của chúng ta”.
Bảo Kim thấy cửa không mở thì không do dự trực tiếp bắn vào viên đạn vào cánh cửa , lại bắn một viên vào ổ khoá rồi trực tiếp đạp cửa bước trong .
- Ngươi là ai ?
Thằng Cò giờ phút này bị bại lộ thân phận đang cố suy nghĩ cách làm sao chạy thoát . Cậu Dương đã cảnh báo với nó rằng nhiệm vụ này có thể là nhiệm vụ cuối cùng .
- Cậu hai Dương đã vươn tay quá dài rồi , mày là thuộc hạ đi bên cạnh hắn đúng không ? Đúng là thứ ngu đần
- Ha , cô đây đúng là giỏi nói đùa … tên ngu ngốc đó mà cũng đòi làm chỉ của tôi sao ?
- Ta không cần biết ngươi có phải là chó phản chủ không , nhưng ngươi diễn cha ta cũng nhập vai quá rồi , để ta cho ngươi biết một điều nhé , cha ta ghét nhất là đọc sách…
Thằng Cò nhìn ra cửa sổ muốn chạy ra khỏi đó nhưng từ lúc nào ngoài cửa sổ đã có hai người đứng đó đang chĩa súng về phía nó.
- Cậu ơi … đã đến nước này phải liều thôi
Thằng Cò chạy nấp ra sau kệ sách , Bảo Kim phản ứng nhanh chóng bắn trúng chân nó cả cơ thể lập tức mất thăng bằng ngã xuống .
- Cậu An , ở bên đó phải cải trang thành công nhé
Thằng Cò thì thầm nhưng Bảo Kim vẫn nghe thấy , cô ta tiến lại gần hơn muốn nói cho thằng Cò biết một điều :
- Thật là con chó trung thành , cậu An của mày chắc giờ đã bị bắn vỡ đầu rồi
- Cậu … là lỗi của tôi , đừng gϊếŧ cậu ấy
Thằng Cò tuyệt vọng nước mặt đột nhiên chạy ra , nó không để Bảo Kim phản ứng đã lấy ra lọ thuốc chuẩn bị sẵn không nhiều lời muốn một hơi uống hết nhưng Bảo Kim nhanh hơn .
Đùng
Tiếng súng vang lên lọ thuốc vỡ tan tành , mà một đốt ngón tay của thằng Cò cũng rơi xuống bị lực tác động văng ra xa .
- Ha ha ha , ngu ngu ngu quá , ha ha ha …
Thằng Cò bật khóc thành tiếng không màng thể diện mà cúi đầu xuống cố uống những giọt thuốc còn xót lại trên mặt đất .
- Mày làm cái quái gì
Bảo Kim tiến lên muốn đạp thằng Cò ra nhưng nó đã phun ra một ngụm máu lớn bắn khắp người cô ta . Thằng Cò cố đứng dậy , nam tử hán đại trượng phu, nhưng giờ này chết dù phải tiểu nhân cũng phải kéo kẻ địch theo cùng .
- Đó là chất kịch độc , vì tôi đã uống nó nên mâu của tôi đương nhiên cũng ngấm phải nó , cô sớm thôi cũng sẽ chết theo tôi .
- Aaaaa , thằng khốn , thuốc giải đâu
- Muốn giải độc ? Nói cho cô biết , tôi sớm đã muốn chết , tên vô lại đó lúc nào cũng bóc lột tôi , tôi sớm đã muốn chết
- Cái tao cần là thuốc giải , mày mau đưa nó tới cho ta
- Có thuốc giải nhưng chỉ sợ là cô lấy không được , chỉ còn một cách , tôi đã trực tiếp uống không thể cứu được nữa, nhưng cô còn có thể
- Mau nói!
- Chỉ cần cô gϊếŧ chết tên vô lại luôn bóc lột tôi thì tôi sẽ nói cho cô
- Gϊếŧ Nhật Dương là chuyện sớm muộn gì tôi cũng sẽ làm
- Có hai bước , trước tiên cô phải tắm rửa sạch sẽ , sau đó … thì… đi chết đi !!!