Chương 41

Văn Luân bước chân nhẹ nhàng , hai tên phía sau mỗi người ôm một thùng máu chó , họ đi nhẹ nhàng . Chỉ cần nhiệm vụ này hoàn thành Văn Luân sẽ được tự do .

- Ê , giờ chúng ta làm sao ?

Thằng Đa kéo khăn bịt mặt xuống hỏi Văn Luân , hắn không tin tên nhãi ranh này lắm nhưng ngài Philip nói chỉ cần Văn Luân dám phản bội thì lập tức gϊếŧ không tha .

- Một đứa đổ máu ra sàn , một đứa đem hất lên tường

Văn Luân cảm giác tim mình sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực , anh ta biết rõ tên kia đang ẩn mình ở đâu đó quan sát mình chỉ cần lộ sơ hở anh ta sẽ chết .

- Mau làm đi …

Ba người chia nhau ra hành động một lúc sau cả căn phòng đã ngập trong mùi máu tanh nồng . Trên tường còn vài chữ được viết bằng máu . Mấy người nhanh chóng rời đi rồi , đám người Nhật Dương bước ra .

————

Cả khu chợ ồn ào , không biết vì sao tối qua tiệm may nhà cậu hai Dương bị ma ám cả phòng đầy máu, giữa phòng có người treo cổ tự vẫn .

- Này , nghe tin gì chưa ?

- Tin gì ?

- Nghe nói có người treo cổ đấy

- Là ai vậy ?

- Nghe nói là chồng của cô Kim nhà ông xã trưởng , giờ thầy pháp còn đang làm phép ở đó kìa

Đám người Văn Tân đang uống rượu nghe được tin này khỏi cần nghĩ cũng biết là ai đứng đằng sau , em gái hắn cũng quá ác độc rồi.

- Cậu Tân , tối qua chúng ta vui vẻ , con ả đàn bà đó còn bất lực đến mức không còn sức phản kháng nữa mà … ha … ha…

Ông chủ quầy rượu nghe lũ súc sinh kể lại tội ác của chúng chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm , đây đã là lần thứ bao nhiêu rồi .

- Anh Tân , dạo này anh có ngắm tới cô nào chưa ? Để anh em cùng vui vẻ

- Tao đang ngắm tới Huyền Anh

- Nè anh Tân cũng bạo quá , người ta có chồng rồi mà

- Tao sẽ chơi cho nó quên tên chồng luôn… haha… chúng mày uống đi , hôm nay tao mời

————

Tại sao chuyện này lại xảy ra ? Nhật Dương lo lắng nhìn thấy pháp đang xoay mấy vòng rồi vung kiếm chém loạn xạ trong không khí.

Huyền Anh nhìn chồng hờ lộ vẻ lo lắng , cô chỉ muốn nắm tay anh ta một cái . Một cái nắm tay này sẽ thay hết mọi lời an ủi .

- Cô tốt thật đó

Nhật Dương quay xuống nhìn cô , người con gái này thực sự rất tốt tính . Nếu giữ cô ấy lại … thôi , cô ấy xứng đáng với người tốt hơn .

- Đương nhiên , tôi sẽ không cảm ơn anh vì lời khen đâu

- Tôi ôm cô một cái được không ?

- Đừng có được voi đòi tiên

Linh Đan nhìn anh chị nắm tay tình cảm như thế đột nhiên thấy chút ghen tị , nhìn Anh Thư đang sợ hãi tới mức mặt mày trắng bệch . Không nắm tay vậy xoa đầu được không ?

- Sao cô nhìn tôi ?

- Tôi mới không thèm nhìn cô nhé

- Cô sợ hả ?

Anh Thư rõ là trong lòng sợ chết khϊếp nhưng thấy Linh Đan cứ thất thần nhìn mình nên nghĩ cô ấy chắc bị doạ rồi . Anh Thư nhón chân lên xoa đầu cô ấy một cái . Hồi nhỏ mỗi lần cô sợ dì năm sẽ xoa đầu cô như vậy .

- Ơ … không được , tôi mới là người xoa đầu cô mà

Linh Đan nắm tay Anh Thư kéo xuống rồi lại muốn xoa đầu cô ấy, nhưng Anh Thư đã phản ứng nhanh chóng gạt chóng gạt tay Linh Đan .

- Mơ nhé …

- Ơ …

Nhật Dương nhìn hai đứa nhỏ ban nãy còn sợ hãi giờ đã cười đùa vô cùng vui vẻ .

Hết giờ làm lễ , vị thầy pháp đeo mặt nạ phân công bốn thanh niên khỏe mạnh đứng canh cái xác đã được phủ vải trắng . Philip tức giận tới mức muốn lấy súng bắn .

- Tại sao ? Tại sao bọn ta không được vào ?

- Thưa ngài , không thể , thi thể người này bị nhiễm âm khó quá nặng , nếu có người mang dương khí mạnh như ngài tiến vào sợ là sẽ tương phản tạo ra điềm xui quấn thân

Vị thầy pháp vô cùng bình tĩnh trước sự giận dữ của Philip , ông ta nghe nói vị này như là ác quỷ . Vậy mà cũng chỉ bình thường thôi ? Ác quỷ này cũng bình thường …

- Vậy tôi tiến vào được chứ ?

Bảo K tiến lên đứng đối diện với thầy pháp, ông thầy ngay lập tức trở nên cảnh giác , bởi vì cảm giác cô gái này mang lại vô cùng nguy hiểm , như một rắn độc sẵn sàng cắn bất kì ai dám lại gần.

- Cô đây là ?

- Tôi là Bảo Kim , vợ của vị đang nằm trong kia , tôi có thể ở bên cạnh chồng mình không ?

- À hoá là ra vợ của anh ta , rất tiếc thưa cô , như tôi bấm quẻ , vị này là trùng tang , mấy ngày trước thân nhân nội tộc của vị này tự sát nên đã chọc giận phía trên , quan sai dẫn trùng tới tìm , giờ cô vào không khác nào nộp mạng , cô vẫn nên trở về thì hơn

Bảo Kim siết nắm tay , cô ta biết kế hoạch của mình đã thất bại một nửa , cô ta ngã khuỵu xuống dựa vào l*иg ngực Philip khóc vô cùng thương tâm .

Cô gái này thở ngắn và nông , ho thay vì nghẹn ngào , nước mắt rơi nhiều quá mức . Nếu thật sự thương tâm sẽ không thể rơi nước mắt nổi , thậm chí trong một số trường hợp còn bật cười không ngừng . Cô ta đang giả khóc .

Thầy pháp đưa ra kết luận như thế và tiến lên đỡ Bảo Kim , tiễn hai người họ đi rồi . Mạch đập của cô ta bình thường không có dấu hiệu của hồi hộp hay sợ hãi , trên người có mùi gì đó thoang thoảng giống với hai kẻ vừa bị bắt kia .

- Thế nào rồi ? Đuổi được chứ ?

Nhật Dương đang nắm tóc thằng Đa ép cung , Văn Luân đóng giả xác chết này giờ vùng dậy thở gấp vì nín thở quá lâu .

- Anh hai à … em là ai chứ ? Đương nhiên là được …

- Được được , Nhật An là thông minh nhất

Nhật An tháo mặt nạ , cái mặt nạ Linh Đan chọn xấu muốn chết , nhìn đã không muốn đeo , nếu không phải anh hai nhơ thì cậu sẽ không bao giờ đeo.

- Hừ … cũng bình thường

Linh Đan khịt mũi tiếp tục cùng thằng Cò ngồi xếp bức mật thư. Thằng Cò này sao mà đem cả cái thùng rác vè như vậy xếp bao giờ mới xong .

- Cậu hai , tiếp theo chúng ta phải làm gì ?

Văn Luân nhìn Nhật An chỉ cảm thấy áp lực mà Philip có chẳng là gì so với người kia . Muốn đấu với Bảo Kim thì chỉ có Nhật An có thể đánh bại ả .

Tối hôm qua anh ta còn không tin Nhật Dương nhưng khi hai tên đó muốn gϊếŧ anh thì anh đã hiểu . Philip muốn gϊếŧ anh để diệt khẩu .

- Nghe nói bố vợ cậu rất tin tâm linh ….

- Đúng vậy

- Cậu hãy …

Ít lâu trong làng đồn ầm lên , nửa đêm quanh nhà ông xã trưởng có bóng ma cậu Luân , sau đó ông xã trưởng còn vị doạ tới mức không ngủ được .

Nhật An nhân lúc hỗn loạn muốn chạy nhưng đằng sau đám thanh niên đang đuổi theo , chúng buông lời tục tĩu đuổi theo “gái đẹp” là Nhật An .

“ Anh hai nói đúng , chỉ cần giả gái để dụ bọn chúng là được” . Nhật An giữ chặt bộ tóc giả chạy trối chết, tên khốn Văn Tân đuổi dai như đỉa thế không biết .

Văn Tân không ngờ vừa về nhà đã gặp tình đầu , một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc dài màu đen đứng ở cổng nhà hắn , gương mặt của nàng , đôi môi , đôi mắt , gò má tất cả đều phù hợp . Đợi hắn bắt được nàng rồi hắn sẽ độc chiếm nàng. Vậy nên hắn đã huy động hết đám gia nhân còn đang canh cổng đuổi theo .

Không ngờ mĩ nhân thế mà lại chạy nhanh như vậy , thoát cái nàng đã biến mất sau cánh đồng . Hắn không đuổi nữa , ở cái làng này thì có núp ở đâu mai hắn cũng sẽ tìm được .

Nhưng khi hắn trở lại thì thư phòng của cha hắn đã bốc cháy , ông lão thì chạy ra ngoài vừa chỉ tay vừa nói :

- Đó , con ma đó , nó muốn gϊếŧ cha …

Ông Cẩm vừa gặp cậu con rể quý mặc áo quan chỉ thẳng vào mặt ông rồi phun lửa đốt phòng sách .

Bên này Văn Luân cầm tài liệu chạy như chó đuổi theo Nhật An đang trong vai một cô gái , có nông dân đi qua thấy một người mặt trắng bệch mặc áo quan đuổi theo một cô gái chạy còn muốn nhanh hơn xe hơi .

- Cậu An , từ từ , tôi chạy hết nổi rồi …

Từ xa Nhật An thấy bóng dáng Huyền Anh thì vội vã quay lại cướp tài liệu rồi bỏ chạy bỏ lại Văn Luân vẫn đứng thở mà không biết gì .

- Bảo trọng

- Hả ? Cậu nói gì ?

Cộp

Một viên sỏi sượt qua vai Văn Luân rơi xuống đất , chỉ là một viên sỏi nhưng sao vai hắn lại chảy máu . Huyền Anh không ngờ con ma thế mà lại có hình dạng còn doạ con gái nhà lành . Cô ngay lập tức đưa l*иg cơm cho cái Trang đang sợ hãi rồi đuổi theo tới chỗ con ma.