Sáng sớm Huyền Anh tỉnh dậy thì Nhật Dương vẫn còn đang ngủ, cô chỉ đơn giản viết lại vào dòng dặn dòng cho anh ta rồi đi với cái Trang .
- Mợ ơi , mới sáng sớm , liệu người ta đã đến đủ chưa ạ
Cái Trang xách cặp đi theo sau , điểm đến là ngoài ruộng . Cái Trang thấy hiện tại mới có năm rưỡi sáng đoán chừng ngoài này sẽ có vài người nhưng ngoài mong đợi , ngoài này thế mà lại nhiều người như vậy .
- Mợ ơi , đông người quá
Huyền Anh không đáp , cô đi lại vòng quanh thu hút rất nhiều ánh mắt tò mò , có người đã nhận ra cô vội rời mắt tiếp tục làm việc. Đợi khoảng 30 phút thì đám nhóc đã tới , chúng vây quanh Huyền Anh .
- Mợ ơi , hôm nay cậu không đi cùng mợ ạ ?
- Cậu hôm nay có việc bận lắm
Huyền Anh nhìn cái Hà đang e sợ nhìn mình không cần nghĩ cũng biết lời đồn đã lan tới đám trẻ rồi . Huyền Anh lấy túi kẹo đưa cho cái Hà :
- Hà ngoan , con giúp mợ chia kẹo cho các bạn nhé
- Dạ , … mợ ơi , mợ là người tốt phải không ạ ?
- Hà cảm thấy mợ là người thế nào ?
- Con… cảm thấy rất tốt bụng cũng rất xinh đẹp
- Đó chỉ là lời đồn , con hãy tin vào chính con
Huyền Anh đưa tay bế cô bé lên , vuốt ve mái tóc của con bé. Đang nói chuyện với đám trẻ thì một người phụ nữ trung chạy nhanh tới hất văng túi kẹo trong tay bé Hà , rồi kéo mạnh con bé làm Huyền Anh mất thăng bằng ngã ra sau , may mà có ai đó đã ôm được cô .
- Cảm ơ-
Nhật Dương không hài lòng với hành động vừa rồi của người phụ nữ . Mà người phụ nữ như sợ hãi lắp bắp nói mãi không nên lời.
- Chị Lê , tôi không biết vợ tôi đã làm gì xúc phạm đến chị mà chị lại làm ra hành động lỗ mãng như vậy
Người phụ nữ trung niên vừa rồi tên là Lê , nhà chị năm vừa rồi mất mùa là Nhật Dương cho chị vay lúa mà hôm qua chồng chị còn hào hứng thông báo đã được Nhật Dương thuê với giá cao .
- Cậu… t…tôi…chỉ lo … kẹo … có…
- Có gì ? Chị nghĩ vợ tôi bỏ thứ gì không sạch sẽ vào sao ?
- Cậu… dạ không …
Huyền Anh kéo tay áo Nhật Dương lắc lắc đầu . Cô cúi xuống nhặt túi kẹo , may mà chưa có mở ra nên không viên nào bị rơi xuống đất .
- Vợ tôi là người yêu trẻ con , là cô ấy nhờ tôi giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn như chị
Người phụ nữ hơi sửng sốt một chút , thấy cô ấy khó xử Nhật Dương cũng dịu giọng hơn một chút . Huyền Anh cũng không muốn làm khó dễ người phụ nữ.
- Không sao đâu , mình đừng nóng giận
Nhật Dương nhận được ánh mắt cảnh cáo của Huyền Anh mới nhớ ra lời hứa giữa hai người . Huyền Anh lườm khuôn mặt xinh đẹp phi giới tính đầy đáng ghét mấy cái rồi quay lại nói chuyện với người phụ nữ .
- Chị đừng lo , tôi hiểu cảm giác của chị , nếu chị không tin thì tôi sẽ ăn thử …
- Mợ … mợ tha thứ cho tôi thật sao ?
Phải biết rằng hành động vừa rồi của người phụ nữ nếu là nhà chủ khác chỉ sợ đã bị đánh chết . Đây là một xã hội bất công , công bằng chỉ có với kẻ giàu , em trai của chị Lê chỉ vì đánh con trai ông xã trưởng mà đã bị đánh chết .
- Thật , tôi sẽ không trách cứ người vô tội
Mấy người phụ nữ xung quanh chứng kiến từ đầu tới cuối đều nhìn Huyền Anh bằng ánh mắt khác . Mà Huyền Anh cực kì thoả mãn vì đạt được mục đích, người có nhiều tai mắt như cô sao có thể không biết chuyện của em trai chị Lê .
Anh Lợi là người đã bị đám người Văn Tân đánh chết ngay giữa chợ chỉ vì dám đấm hắn một cái . Tên súc sinh Văn Tân chuyên đi trêu ghẹo con gái nhà lành , ngay giữa chợ hắn túm tóc vợ chưa cưới của Lợi , muốn hôn cô đúng lúc Lợi đi qua nên anh đã lao vào đánh hắn , cái giá phải trả là một trận đòn , một cái chết đầy tức tưởi . Cha ruột của chị Lê đã treo cổ kêu oan nhưng lại bị Philip nhục mạ cái xác , còn cho người dẫm lên .
Nghĩ đến đây tay Huyền Anh nắm chặt , cô còn đang nghĩ nên gϊếŧ chết Văn Tân như thế nào cho xứng với ngần ấy tội danh của hắn. Đột nhiên một cảm giác ấm áp bọc lấy tay cô , Nhật Dương nhìn cô chăm chú .
- Ơ , sao anh lại nhìn tôi ?
- Khó chịu hả ? Đừng nắm tay như vậy , sẽ đau tay đó
- Ừm
Bé Gạo bắt trọn hình ảnh cậu mợ tình tứ vội kéo mấy đứa trẻ chạy đi mất để cậu mợ có “ không gian riêng”. Chúng còn kháo nhau đi làm một món quà bất ngờ cho cậu mợ .
- Mấy đứa cẩn thận không ngã .
————
Nhật Dương đứng một bên nhìn Huyền Anh chăm chú bắt châu chấu . Cô gái thành phố này thật sự là chưa thấy châu chấu bao giờ sao .
- À này , sao anh biết tôi ở đây vậy ?
- Tâm linh tương thông đó
- Xạo hả ? Sao tôi không biết có thứ đó?
- Không xạo , nhưng không nói cô biết
- Ơ , đồ xấu tính
Huyền Anh ném mấy ngọn cỏ về phía Nhật Dương , làm chồng hờ của cô chạy trối chết . Nhật Dương chỉ cảm thấy khó hiểu , mình đã bắt đầu mỏi chân mà vì sao cô gái kia vẫn còn bám đằng sau. Nhật Dương đành ngả bài vậy , cậu quay người lại dang tay để Huyền Anh không dừng lại kịp mà lao thẳng vào cái ôm của cậu.
- Làm gì vậy ? Đang chạy mà chơi xấu
- Chơi xấu mà hời vậy thì chơi xấu quài luôn á
- Anh… đồ xấu tính…
Huyền Anh mới không thèm chấp tên xấu xa này . Cô quay đi , chị đây không chấp nhé . Nhật Dương thấy cô bày ra loạt hành động trẻ con thì chỉ có thể cười đi sau cô.
Mấy đứa trẻ đã quay lại nhưng cậu mợ vẫn còn tình tứ . Cái Gạo nhanh chóng lấy món quà bất ngờ đưa cho Nhật Dương còn giúp cậu đeo một cái , cái còn lại dặn cậu phải đeo cho mợ .
- Cậu nhớ chưa , phải làm như vầy nè , như vầy …
- Được rồi bà cụ non ơi
Cái Trang vẫn còn đang dựa vào ghế nghỉ ngơi , nói là nghỉ ngơi chứ con nhỏ này ngủ từ hồi nào rồi . Huyền Anh lay nhẹ vai mà thấy nhỉ ngủ say như heo nên đành chịu thua .
Đột nhiên cảm giác có thứ gì đó trên đầu , Huyền Anh theo phản xạ muốn quay lại đá một cú nhưng cô kịp thời dừng lại . Nhật Dương trên đầu đội một vòng hoa , mấy bông hoa màu trắng rồi hồng lại đỏ xen cả vàng như đang tô điểm cho vẻ đẹp của “ mĩ nhân” , Huyền Anh nghĩ như vậy và cô cũng tự thấy như vậy .
Con trai gì mà đẹp phi giới tính , giờ phút này trông Nhật Dương như một cô gái hơn bao giờ hết , hay anh ta vốn dĩ là “ cô ta” ? Huyền Anh bị suy nghĩ này làm giật mình , sao mà giấu lâu như vậy được chứ.
Nhật Dương thành công đội vòng hoa cho mĩ nhân cảm thấy rất tự hào . Sao mà Huyền Anh đẹp quá mức , gương mặt đó Nhât Dương nhìn mà chỉ muốn nhéo nhéo mấy cái nhưng cậu lại không lỡ . Đôi môi Huyền Anh hơi mím lại trông như một nữ thần đang tức giận vì một kẻ phàm phu dám động vào mình , mèo con xù lông trông đáng yêu quá .
- Trông cô kìa …
- Trông gì ? Tôi đội nhìn khó coi lắm sao ?
- Trông cô xinh ác !
- Vừa xinh vừa ác á hả ?
- Không … không … xinh … quá mức cho phép!
Đám trẻ thấy hai cậu mợ lại tình tứ thì biết điều nên đứng xa mà cười . “ Tách” tiếng máy ảnh vang lên , một ông lão đã bắt trọn khoảng khắc đôi vợ chồng trẻ cười đùa với nhau . Nhật Dương đang chỉnh lại vòng hoa cho Huyền Anh còn cô thì đang kéo áo cậu.