Chương 39

Văn Tân không ngờ có ngày người phụ nữ mà hắn mơ ước lại chủ động bắt chuyện với hắn . Trên người cô ta luôn có một loại ma lực vô thức hấp dẫn những người xung quanh .

- Anh Tân , anh không sao chứ ?

Huyền Anh vừa vén tóc ra sau tai vừa dịu dàng hỏi Văn Tân , ngoài mặt cô dịu dàng , ân cần như vậy nhưng thật ra trong lòng đang không ngừng phỉ nhổ tên chó chết này .

- Cậu Tân , phải về thôi , về muộn ông xã trưởng sẽ mắng mất

- Câm mồm đi , không thấy tao đang bận à , chuyện của tao mày cũng muốn quản ?

- Dạ không

Tên tuỳ tùng cúi đầu không nói gì , Huyền Anh nhìn gương mặt căm phẫn của tên tuỳ tùng mà trong lòng lại vui sướиɠ . Văn Tân quát tuỳ tùng xong thì quay sang nói chuyện với Huyền Anh .

- À , không có gì đâu , không ngờ đi dạo một vòng lại vô tình gặp được cô nên tôi có hơi bất ngờ

Bất ngờ Huyền Anh nhóm chân chỉnh lại mấy sợi tóc rối cho Văn Tân , tên này vậy mà ngượng ngùng quay mặt đi .

- Chào cậu Tân , tôi có việc gấp phải rời đi bây giờ , hẹn cậu khi khác

Rõ ràng chỉ là lời nói khách sáo nhưng vào tai của tên súc sinh này thì lại nghe vô cùng gợϊ ȶìиᏂ , Văn Tân giơ tay chào người đẹp xong thì theo tên hầu rời đi .

Huyền Anh lập tức quay về vẻ mặt bình thản , một loạt hành động giả tạo của tên súc sinh đó làm cô buồn nôn , nhất định phải gϊếŧ chết hắn .

————

Bảo Kim đang nằm trong lòng Philip vuốt ve chòm râu của hắn, thi thoảng lại đảo mắt nhìn Văn Luân đang quỳ trên mặt đất . Văn Luân tóc rối , quần áo bẩn thỉu rách nát không còn chút phong thái nào thư sinh ngày xưa .

Một người lính Pháp nhận được cái nhìn của Philip ngay lập tức túm tóc Văn Luân đánh cho anh ta mấy cái . Thấy Văn Luân như xác chết không có phản ứng gì lại lấy báng súng đập anh ta mấy cái . Văn Luân không thèm để ý tới máu đang chảy trên đầu mình, chỉ căm giận liếc nhìn hai người đang ôm nhau tình tứ.

- Tại sao ? Mấy người nói ông ấy chỉ cần giả điên rồi phá nát chỗ đó thôi mà

- Hửm … tại sao hả ? Tại tao đã cho nó thêm thuốc đấy , dùng thuốc quá liều thì chết là đúng rồi

- Tại sao lại đối xử như vậy với ông ấy ? Hức … ông ấy vô tội mà , ông ấy chỉ la nhớ tôi nên mới đến thăm tôi thôi mà , tại sao lại gϊếŧ ông ấy

- Mày nên nhớ mày hiện giờ là Đào Văn Luân không phải là Nguyễn Văn Luân nữa , tất cả khổ đau hiện giờ của mày , mày nhớ cho kĩ , đều là do con nhỏ Huyền Anh đó gây ra , nếu cha nó không ép cha mày nghỉ việc thì cha mày đâu có dính vào thuốc

- Đúng vậy … tại cô ta

Văn Luân lau nước mắt vào áo căm hận nhìn ra ngoài cửa sổ , nếu không phải tại cô ta .

- Hãy để tôi thực hiện việc đó , tôi muốn báo thù cô ta

- Tốt lắm Văn Luân

Philip ném cho Văn Luân một sấp tiền để anh ta thực hiện kế hoạch . Văn Luân nhận tiền , dập đầu một cái đứng dậy ánh mắt đầy căm hận liếc nhìn ra ngoài cửa sổ .

Thằng Cò đang nghe lén sợ chết khϊếp , chỉ nhận lệnh cậu hai bám vào tường nghe lén thôi mà cũng bị lườm nữa . Đúng là sợ mấy người này mà .

Philip là kẻ khôn ngoan , thấy ánh mắt Văn luân bất thường liền cầm khẩu súng đi về phía cửa sổ , hắn nhìn ra ngoài , kiểm tra xung quanh thấy không có ai mới yên tâm quay lại . Mà thằng Cò đang ở trên mái đau đớn vì leo quá vội làm trật khớp háng .

————

Đám người rất đúng hẹn , Nhật Dương liền mời họ ăn một bữa cơm lại gọi thêm thịt thêm rượu cho họ . Mấy người vui vẻ ăn uống xong thì trời đã gần nửa đêm .

Nhật Dương rón rén bước vào nhà . Hôm nay thực sự quá mệt , phải chạy khắp các của hàng lớn nhỏ phân việc , còn phải cùng đám thanh niên kia thảo luận . Quá mệt , quá mệt .

Nhật Dương vốn muốn lẻn vào phòng lấy quần áo đi tắm rồi đi ngủ không ngờ vừa mở cửa ra đã thấy Huyền Anh thắp đèn đầu đợi sẵn .

- Sao giờ này cô còn chưa ngủ ?

- Đợi anh … anh đi đâu cả ngày hôm nay vậy ?

- Đợi tôi

- Tất nhiên là đợi anh , anh đi mà không nói tiếng nào , lại còn về muộn như vậy

- Tôi đúng là số hưởng mà , không ngờ về khuya còn được miz nhân đợi

- Hừ , anh chưa trả lời câu hỏi của tôi

- Tôi đi chơi la cà thôi , vô tình tìm thấy vài người hợp tính nên ngồi nhâm nhi với họ cả buổi

- Ha , đang lúc lời đồn vớ vẩn lan nhanh mà anh còn tâm trạng đi chơi

- Kết bạn , kết bạn xoá lời đồn mà

Nhật Dương lúc này rất muốn mọc đuôi rồi vẫy đuôi chạy xung quanh Huyền Anh dỗ dành người đẹp .

- Lần sau đừng về muộn như vậy nữa

- Được , sau sẽ không để mĩ nữ chờ đợi

- Sau sẽ có thêm chổi lông gà nữa

- Được rồi , ngủ sớm đẹp da

- Anh chê tôi xấu ?

- Không có mà , tôi đi tắm đã , bây giờ cô đi ngủ rồi sẽ làm ấm giường , đợi tôi quay lại ngủ sẽ càng thoải mái

- Đúng là xảo quyệt

- Đúng , nói gì cũng đúng , ngủ sớm đi nha

Huyền Anh thấy chồng hờ đã đi tắm mới thở dài một cái , muốn trách mắng anh ta một chút nhưng thấy anh ta mệt mỏi như vậy còn dỗ mình liền không đành lòng .

- Còn nói dối , rõ là đi tìm người mà lại kêu đi chơi , đúng là muốn ôm hết việc vào mình , muốn mệt chết hay gì

Đợi Nhật Dương tắm xong thì Huyền Anh đã ngủ rồi , thấy trên bàn có một nửa chiếc bánh và một tờ giấy

“ Đi uống rượu chắc là không ăn được gì , tôi muốn đợi anh vào cùng ăn nhưng anh tắm lâu quá nên tôi để lại một nửa cho anh đó , mong anh không chê .”

- Cô gái này không phải nói rằng không thích ăn khuya sao ? Ăn khuya sẽ mập , vậy mà còn tốt bụng để lại cho mình … tắm lâu không phải vì sợ cô thấy mùi rượu khó chịu sao

Nhật Dương leo lên giường chầm chậm ngủ thϊếp đi , nghe được tiếng thở đều Huyền Anh mở mắt ra , cô ngồi dậy thấy người bên cạnh đã say giấc . Cảm giác lúc anh ta ngủ trông giống một cô gái hơn là một người đàn ông , nước da trắng , sống mũi cao thẳng , ngoài gương mặt có phần sắc nét ra thì trông anh ta xinh đẹp như một cô gái.

Huyền Anh lấy tờ giấy Hai Hùng đã gửi cho mình ra , vừa đọc vừa cảm thấy kế hoạch của mình và Nhật Dương không hẹn mà hợp , lại tương trợ lẫn nhau , mục tiêu chung là gϊếŧ đám súc sinh đó .