Chương 38

Nhật Dương đột nhiên phát hiện hình như Huyền Anh rất thích nhét kẹo cho mình , hầu như đều là lúc bản thân không chú ý bị cô ấy đánh lén nhưng mà không phải như vậy cũng tốt sao ?

Cạch

Tiếng bút va chạm với sàn nhà kéo Nhật Dương trở lại thực tại, dạo này bản thân luôn cảm thấy bất an lại còn hay suy nghĩ tới Huyền Anh .

- Cậu hai!

- A

Một người vụt vào phòng quỳ trước mặt Nhật Dương . Căn phòng vốn đã tối tăm chỉ có một ngọn đèn dầu đang cháy sáng , Nhật Dương chưa nhìn rõ người đàn ông nên bị doạ sợ .

- Là tôi , việc cậu nhờ đã xong

- A , ra là bác , lầm sau đừng có xuất hiện bất ngờ như vậy nữa

Lão Phước đứng dậy , rút ra một lá thư đưa cho Nhật Dương . Nhìn người đàn ông đã gần 50 vẫn còn khoẻ mạnh làm nhiệm vụ cực kì trơn tru . Nhật Dương không khỏi cảm khái đúng là người Minh Anh chọn.

- Đây là thư mà cô chủ của tôi gửi tới cậu

- Cảm ơn bác, bác vất vả rồi

- Không có gì thưa cậu , đây là việc mà tôi phải làm , chỉ cần việc mà cô chủ muốn thì thân già này sẽ dốc hết sức .

Lão Phước quay người trèo ra ngoài cửa sổ , hôm nay không có trăng , bên ngoài bị đêm đen bao phủ , mọi thứ đều hoà vào một với màn đêm . Lão Phước luôn cảm thấy mọi thứ rất lạ , như có ai đó đang nhìn mình , đột nhiên lão thấy lạnh sống lưng. Tư nhỏ đã đi theo hầu hạ bà chủ rồi đến cô chủ nhưng chư bao giờ lão sợ như vậy .

Một bên khác , Huyền Anh rất thưởng thức tài năng của lão già thân thủ nhanh nhẹn đó . Cô chỉ vừa quay mặt không để ý một chút là đã có thể lẻn vào trong phòng Nhật Dương . Huyền Anh buông cây bút xuống , chống cằm nhìn xem người đàn ông đó rút cuộc có kế sách gì để đánh bại Philip Frande .

- Nhật Dương , đừng để tôi thất vọng !

Lão Phước biết mình đã bị nhìn thấy chỉ có thể rời đi , bên cạnh cậu hai này vậy mà còn có cao thủ ẩn mình . Lão tự nhủ sẽ báo cho cô chỉ để điều tra .

————

Minh Anh siết chặt cò súng , muốn bóp mạnh một cái ngay lập tức bắn chết người trước mặt . Lune bị chĩa súng vào đầu vẫn mặt dày cầm chân con gái nhà người ta .

- Đừng động , để tôi xoa bóp chân cho bé

- Không cần !

- A , tiểu thư ngạo kiều à , thuốc này rất tốt , chị sẽ thoa lên chân cho em sau đó không làm phiền em nữa , được chứ ?

- Không cần , đừng có động vào tôi , tôi sẽ bắn chết chị

Từ lần bị phát bệnh dẫn đến bị liệt hai chân , đã tìm rất nhiều thuốc , rất nhiều phương pháp nhưng không có hiệu quả , Minh Anh cảm thấy Lune là đang lợi dụng thời cơ lão Phước vắng nhà để xàm sỡ mình .

- Ngoan nào , thuốc này rất tốt

Lão Phước về đến nơi thấy hai cô lại đang nói chuyện “ vui vẻ” thì rất vui , nhưng sao cứ cảm thấy viên ngọc quý mình cẩn thận chăm sóc sắp bị lấy mất nhưng mà nếu người ta trân trọng thì lão cũng vui lòng chấp thuận .

- Bé Minh Anh ~

Minh Anh nổi da gà nhấc chân muốn đạp một cái , Lune lại ôm chân cô không dứt . Nếu không phải vì trả thù sợ là Minh Anh sớm đã tặng Lune 2 viện kẹo đồng.

————

Cái Trang đã nấu cơm sáng xong nhanh chóng đi báo cho Huyền Anh . Con nhỏ hớn hở nhảy chân sáo , hôm nay là cuối tháng , rất nhanh sẽ có lương gửi tới tay , hạnh phúc quá .

- Mợ ơi , con đã chuẩn bị cơm xong rồi ạ

- Xếp ra đi , mợ đi kêu cậu

- Dạ vâng ạ

Con Trang nhận lệnh nhanh chóng biến mất . Huyền Anh thì buông cây lược xuống , búi tóc lên rồi sang phòng sách gọi Nhật Dương .

- Anh kia , ra ăn cơm sáng thôi

Không thấy có lời hồi đáp nên Huyền Anh kêu thêm mấy tiêng vẫn không có ai trả lời . Linh Đan mới dậy , bình thường cũng không dậy sớm thế này , nếu không phải Anh Thư đạp con nhỏ hai cái chắc phải 10 giờ mới dậy .

- Ủa chị , anh hai em mới có năm giờ sáng đã rời nhà rồi ạ

- Em có biết anh ấy đi đâu mà sớm vậy không ?

- Dạ , em thấy anh không đi xe , chắc là đi chạy bộ á

Linh Đan lúc đó khát nước mắt nhắm mắt mở uống nước xong muốn quay về phòng thấy Nhật Dương đã mặc một thân đồ tây ở ngoài sân rồi , nói dối là không tốt nhất là nói dối với chị dâu nhưng mà anh hai dặn là không nói với ai nên cô chịu vậy .

- Ừm , hai đứa rửa mặt rồi vô ăn sáng

Huyền Anh nhìn vị trí đôi giày tây trống không , Linh Đan đối với Huyền Anh đã sống hai kiếp mà nói thì chỉ là một đứa trẻ sao mà có thể lừa được cô , Nhật Dương chắc chắn sẽ có cách hại Philip chết thảm . Nghĩ tới đây Huyền Anh vui tới mức bật cười, cô cũng nên giúp một tay chứ nhỉ ?

————

Nhật Dương đi bộ trên con đường đất đỏ , một thân đồ tây quả là không hợp lắm . Quán rượu buổi sáng sớm rất đông , bốn người thanh niên cao lớn ngồi nói chuyện, trên mặt ai cũng chán nản.

- Tôi có thể ngồi cùng các cậu không ?

Nhật Dương cầm hai chai rượu nở nụ cười thân thiện . Mấy người thanh niên có vẻ thấy Nhật Dương thì hơi ngượng ngùng , dù sao vụ náo động hôm qua đã nổi khắp vùng .

- Các cậu , hai chai rượu này một mình tôi uống không hết , mời các cậu uống cùng , bữa ăn của các cậu tôi sẽ giúp các cậu trả tiền

- Thưa ông , rượu này sao lại muốn uống cùng đám chúng tôi

- Không giấu gì các cậu , tôi là Trần Nhật Dương , chủ của cửa hàng bị ma ám đang nổi lên gần đây

Nhật Dương nói đến đây hơi ngừng lại quan sát sắc mặt bốn người , thấy họ tỏ ra căng thẳng thì mới hài lòng tiếp tục nói :

- Tôi là người trí thức , đã đi du học ngoại bang nên không tin chuyện ma quỷ , các cậu đều là thanh niên khoẻ mạnh chẳng lẽ lại sợ thứ vớ vẩn như vậy sao ? Tôi muốn nhờ các cậu tìm giúp tôi thêm mấy người thanh niên khoẻ mạnh giúp tôi bắt kẻ ở đằng sau dàn dựng chuyện ma quỷ phá việc kinh doanh của tôi , xong việc bắt được “ con ma” tôi sẽ trả công hậu hĩnh . Các cậu là nam tử hán đại trượng phu chẳng lẽ sợ thứ vô lí như vậy sao ?

Mấy người thanh niên suy tư , vụ mùa năm nay không như mong đợi , bọn họ rảnh rỗi nhiều ngày không ai thuê đi làm việc , nhà lại có mấy miệng ăn đề nghị như vậy là rất hời . Lúc này có người can đảm rót rượu đầy chén của Nhật Dương rồi anh ta đảo mắt với mấy người còn lại, nâng chén của mình lên mà nói :

- Cậu hai , tiếng của cậu chúng tôi đã nghe , chúng tôi sức dài vai rộng không sợ mấy việc cỏn con này , việc cậu nhờ chỉ cần cậu giữ lời chúng tôi sẽ dốc hết sức . Vậy cậu cần bao nhiêu người?

- Cậu quả thật là can đảm , tôi cần khoảng 10 người , các cậu giúp tôi bắt sống nó tôi sẽ hậu tạ

Mấy người lại nâng chén tán thành , kẻ vừa mở lời trước tên là Đinh Văn Hùng , mấy người gọi hắn là hai Hùng , đến vùng này mấy năm trước , tốt tính nên ai cũng quý .

Hai Hùng chào tạm biệt mấy người anh em rồi nhanh chóng biết một mật thư gửi tới cho chủ nhân . Anh ta đã theo lời chỉ nhân mà “ tuỳ cơ ứng biến” , chủ nhân đã sắp xếp anh ta từ lâu thì không lí nào lại phụ lòng chủ nhân .